EPISODE 02: THE UNLOVING

Canto II Google Doc

Canto II: The Unloving

Không Thể Yêu Thương

Những kẻ không mời mà đến đã cướp mất Cành Vàng.

Người Dẫn Đường thở dài, cho chúng tôi thêm một cơ hội khác.

Quyết tâm rằng lần này phải thành công,

chúng tôi bước vào bên trong thế giới

của khoái lạc và băng giá.

2-1: Sòng Bạc

Chiếc xe buýt không hề sôi động hay huyên náo. Tôi có thể nghe thấy những lời châm biếm của Rodya, hoặc tiếng tranh cãi vô nghĩa của Heathcliff với một ai đó—có thể là Don Quixote hoặc Sinclair. Và yêu cầu của Ryōshū về một mồi lửa để châm điếu thuốc, vì bật lửa của cô đã hết ga. Giữa những lời phàn nàn và hỗn loạn đó, Gregor là người duy nhất tôi có thể trông cậy vào để thay đổi bầu không khí này...

Gregor: ......

Nhưng ngay lúc này, anh ta là một trong số những người im lặng nhất trên xe buýt. Anh ta nhìn chăm chăm ra bên ngoài cửa sổ, dường như đang suy nghĩ về điều gì đó.

Vergilius: ......

Có thể chắc chắn một điều. Một điều chắc chắn rằng. Nếu như phải trách cứ đổ lỗi cho ai đó cho chuyện phá huỷ đi bầu không khí và tâm trạng trên chiếc xe buýt này, thì đó chính là Vergilius. Con đường đến chỗ Cành Vàng thật sự quả là một chặng đường đầy gian nan… Khiến chúng tôi cận kề với cái chết (và đã chết đi) rất nhiều lần, chưa kể đến việc chúng tôi đã xém mất luôn công việc này. Nhưng Vergilius vẫn từ chối nhìn nhận sự việc qua góc nhìn của chúng tôi hoặc bộc lộ ra chút cảm thông nào. Cũng vì thế nên việc các Tội Nhân cảm thấy bất mãn là điều hiển nhiên. Quá mệt mỏi với sự im lặng đến đáng gờm này, Ishmael lên tiếng.

Ishmael: Ít nhất thì ông có thể nói cho tôi biết điểm đến tiếp theo của chúng ta là chỗ nào được không?

Vergilius: À, xin lỗi về chuyện đó. Ta chỉ đang tự hỏi liệu tóm tắt nhiệm vụ lần này cho đám vô dụng các người có đáng hay không thôi.

Rodion: Ấy chà. Sự lạnh lùng của ông khiến tôi bị tổn thương đấy. Ông không biết là đám trẻ chưa thể làm nên chuyện cần rất nhiều sự yêu thương sao?

Vergilius: Và ta xin cô đừng làm ta bẽ mặt lần này. Ta không muốn bị coi như một giáo viên đang dẫn một lũ tiểu học đi dã ngoại đâu. Ta đặc biệt khá kỳ vọng ở cô đấy, Rodion. Cô có thể sẽ là một người dẫn đường tốt cho chuyến đi lần này.

Rodion: Hả? Tôi biết là tôi khá giỏi, nhưng tôi không nghĩ là tôi có thể trở thành một hướng dẫn viên đến một nơi mà tôi không hề biết gì cả đâu...

Vergilius: Không phải lo. Chúng ta đang tiến đến một nơi mà cô thật sự rất quen thuộc. Một Nest (Tổ) của chủ nghĩa khoái lạc nơi tất cả đắm chìm trong tiền bạc hoặc bị rút cạn hết tất cả mọi thứ cho đến vỡ nợ: Tập Đoàn J.

Rodion: ......

Tuyệt, giờ đến cả Rodya cũng im lặng nốt.

Heathcliff: Tốt thôi, tôi nghĩ chúng ta có thể sẵn tiện thắng một mẻ lớn khi đang ở đó cũng không đến nỗi tệ. Ê, ai đó gọi tôi dậy khi chúng ta đến đó nha.

Vergilius: ...Thật tình cờ làm sao, lần này xe buýt sẽ không thể đưa các người đến thẳng chi nhánh đó đâu, hỡi những hành khách của ta. Charon, đậu xe ở đây.

Charon: ......

Vergilius: ...? Charon?

Charon: "Đậu xe" là gì?

Vergilius: Nó có nghĩa là dừng lại.

Charon: Dừng lại là đỏ. Đỏ rất tệ với Charon.

Càu nhàu về chuyện đó, Charon đạp phanh xe mà không cảnh báo gì trước, khiến hầu hết Tội Nhân đập mặt vào hàng ghế trước họ và một vài người khác thì bay khỏi chỗ ngồi. Và, tất nhiên, theo quán tính thì tôi cũng vậy. Rất nhiều tạp âm vang lên, đều là những lời phàn nàn và gào thét. Mặc dù tôi không nghe rõ được từng lời của các Tội Nhân... Tôi khá chắc rằng nửa số lời nói ra đều là những câu từ tục tĩu và thiếu văn minh, nên tốt nhất là tôi không nên biết thì hơn.

Vergilius: Ta mừng khi thấy các cô cậu vẫn tràn đầy năng lượng. Giờ thì mau xuống xe đi.

Hong Lu: Hmm... Đích đến của chúng ta dường như vẫn còn khá xa... À! Ngài sẽ gọi taxi chở chúng tôi đến đó sao?

Vergilius: ... Cô Faust sẽ giải thích toàn bộ chi tiết sau, vì nhiệm vụ lần này sẽ khác hoàn toàn với nhiệm vụ trước đó của chúng ta, Dante. Bởi vì vị trí của Cành Vàng... ... nằm bên dưới lòng đất của một sòng bạc.

Outis: Ý ông định nói là nó nằm ngay trung tâm của những toà nhà sầm uất ở khu phố đó sao?

Vergilius: Chính xác, là một trong số đó.

Ishmael: Nhánh Cơ Sở Lobotomy chúng ta thâm nhập vào lần trước là một nơi đã bị bỏ hoang một thời gian dài rồi.

Sinclair: Vậy ý ông là...lúc đó chỉ là ngoại lệ thôi sao?

Vergilius: Thấy không, những thời khắc như này khiến ta chợt nhớ ra đội của chúng ta không hề thiếu những kẻ suy nghĩ thấu đáo và có tư duy phản biện tốt như này... Thật sự khiến ta càng phải tự hỏi rằng làm thế nào mà các cô cậu lại thất bại thảm hại trong nhiệm vụ lần trước.

Ishmael: ......

Vergilius: Cành Vàng là một nguồn năng lượng đầy tiềm năng, chứa đựng tinh hoa của vô vàn công nghệ rất kỳ công. Loại năng lượng như thế sẽ thu hút rất nhiều tiềm lực và nhân lực, và không lâu sau đó, cả một nền văn minh sẽ được xây dựng nên nhờ nó.

Faust: Vì thế, rất có khả năng những điểm đến trong tương lai sẽ bị chiếm đóng bởi các phe phái khác cùng với kiến trúc cơ sở hạ tầng của họ. ...Cho nên, vì chuyện đó, chúng ta cũng nên chuẩn bị một cách đầy đủ khi đến sòng bạc này.

Vergilius: Nó cũng có nghĩa là nhiệm vụ đầu tiên của các cô cậu là một nhiệm vụ tương đối dễ dàng, nhưng bằng một cách nào đó dù đã dâng tận miệng đến vậy rồi mà các cô cậu vẫn thất bại cho được.

<...Ông ấy có thường thù dai như vậy không?>

Gregor: ... E hèm.

Rodion: Đừng hỏi tôi~ Chúng tôi cũng chẳng quen biết ông ấy lâu hơn người đâu. Ông ấy đã nói gì ấy nhỉ? Cái gì đó như là, "Chào mừng đến với Công Ty Limbus. Ta là người hướng dẫn của các ngươi, Vergilius" và những thứ sau đó đã là dĩ vãng rồi... Hah! Tôi nhại lại giọng ổng khá tốt đấy nhỉ?

Gregor: Thật sự phải khen ngợi cô làm rất giống cái giọng đầy quyền uy của ông ấy đấy, cả tông giọng cũng gần giống hệt nốt. Tôi phải kìm bản thân lại để không hỏi câu liệu tôi có thể nghỉ việc ngay sau khi gia nhập vào đây không.

<Tôi có cảm giác là tất cả mọi người khác đều nghĩ tương tự thế.>

Don Quixote: Thật hoang đường! Đó là một ngày xứng đáng được khắc ghi trong lịch sử! Được mời gọi bởi chính ngài Mắt Đỏ! Thật sự thì, không có vinh quang nào vĩ đại hơn việc được một Color xưng danh—

Gregor: Hờ, xem ra ổng cũng có fan rồi nhỉ.

Rodion: Ufuhu, đúng thế thật.

Tinh thần của họ đã phấn chấn hơn, Rodya và Gregor bắt đầu phì cười.

Vergilius: Nói nhiều quá mức cần thiết rồi đó. Ta thật sự không muốn đặt ra quy tức thứ ba cho cái xe buýt này đâu.

Rodion: Thôi nào, cho nhân viên của mình có cơ hội nói xấu sếp của họ đi chứ. Ông kẹt xỉ quá đấy.

Vergilius: Lần tới, làm ở chỗ mà ta không nghe được ấy. Nhìn vậy thôi chứ bên trong ta mong manh lắm. Còn giờ thì, đến lúc bắt tay vào làm việc rồi. Lần này ta hy vọng các cô cậu sẽ mang Vàng về đây cho ta.

Heathcliff: Và nếu như chúng tôi thất bại hai lần liên tiếp thì sao?

Vergilius: Ai biết được? Có thể Charon sẽ đột nhiên quên mất phải bấm cái nút nào để mở cửa ra cho các người lên xe.

Charon: Nút bấm, màu đỏ. Màu sắc dở tệ.

Heathcliff: ... Đúng thật sự là đồ khốn...

Ryōshū: DDCR.

Heathcliff: Và nó có nghĩa là?

Ryōshū: Nó nghĩa là “Đồ đần, cút ra”. (下りるぞ、阿呆ども Oriru zo, aho-domo)

Heathcliff trừng mắt với Ryōshū, những lời lẽ đầy xúc phạm đang trào dâng trong cuống họng, nhưng rồi chỉ có thể thở một hơi dài. Anh ta từ bỏ ý định một cách bình lặng, như thể nhận ra rằng giết cô ấy chẳng giải quyết được điều gì cả.

2-2: Tiệm Cầm Đồ

Faust: Cho phép tôi trình bày kế hoạch sơ bộ. Mục tiêu chính của chúng ta là thâm nhập vào sòng bạc mà không bị phát hiện; nó sẽ là điều thiết yếu cho sự thành công của việc thu hồi Cành Vàng. Căn cứ theo thông tin chúng ta có được, sòng bạc có ba cổng vào. Một cổng dành cho khách thường, một cổng dành riêng cho các khách VIP, và cuối cùng, cổng sau dành riêng cho nhân viên. Chúng ta sẽ chia làm ba nhóm gồm bốn Tội Nhân để bao quát toàn bộ lối vào... Bốn người trong số chúng ta sẽ cải trang làm người của sòng bạc, bốn người sẽ đóng giả làm khách đến đánh bạc, và bốn người sẽ đóng vai trò làm khách VIP.

Outis: Thực hiện nhiệm vụ theo các nhóm nhỏ chắc chắn sẽ gây ít sự chú ý hơn.

Yi Sang: Sẽ khôn ngoan hơn để chia lẻ ra thực hiện nhiệm vụ thay vì cứ tụ lại thành một nhóm lớn.

Faust: Hãy mở phong thư tôi đã đưa để xác nhận vai trò được giao cho mỗi người. Đồng thời, cấp trên cũng bày tỏ sự quan ngại về hiệu suất làm việc của chúng ta. Họ cảm thấy rất phiền não khi những kế hoạch trong tương lai của công ty phụ thuộc vào liệu chúng ta có thể đoạt lấy Cành Vàng trong chiến dịch lần này hay không. Cho nên, chúng ta sẽ tham gia vào một chiến dịch hợp tác.

<Chiến dịch hợp tác sao?>

Faust: Đối tác của chúng ta là đơn vị tinh nhuệ bao gồm các chuyên gia trong lĩnh vực của họ và các cựu chiến binh... Tôi tin rằng giờ biệt danh được đặt cho họ là 'LCC', viết tắt cho Limbus Company Clearance Department (Bộ Phận Giải Phóng Công Ty Limbus). Hãy an tâm vì họ tốt hơn chúng ta rất nhiều, ít nhất là trong khoản hoạt động làm gián điệp.

Ishmael: Tôi cứ tưởng mười hai người đã là một đám đông rồi.

Gregor: Đoán là cuối cùng cũng có người nhận ra rằng càng đông không có nghĩa là càng vui.

Hong Lu: Ôi quào! Tôi chưa được gặp các thành viên của những đội khác bao giờ. Họ có thể ở đâu đây?

Hong Lu nhìn xung quanh, mong đợi Faust sẽ gọi họ ra để giới thiệu với mọi người bất cứ lúc nào. ...Không cần phải nói, không một ai xuất hiện như anh ấy kỳ vọng cả.

Faust: Chúng ta sẽ tiến đến tiệm cầm đồ.

Gregor: Cầm cố tài sản vẫn là một khái niệm còn tồn tại ngày nay sao?

Faust: Chúng ta đang ở trong đại lộ của những người cầm đồ. Hầu hết công việc kinh doanh tại đây đều đã trở thành các tiệm cầm đồ lớn nhỏ hết rồi. Nơi đó chính là điểm hẹn của chúng ta. Mau tiến vào bên trong thôi.

 

Chủ tiệm cầm đồ: Các người vào đông như này sao? Cái tiệm đã chật chội lắm rồi... Tất cả các người thích rút vận may bằng bài hay là mạt chược đây?

Khi chúng tôi bước vào cửa tiệm, thì đã được chào đón một cách không mấy thân thiện bởi một người cầm đồ lớn tuổi.

Heathcliff: Lão già gàn dở đó nói ba hoa gì vậy?

Ishmael: ...Tôi là người duy nhất ở đây đọc về Nest J sao? Vergilius đã đưa chúng ta tờ rơi để nghiên cứu trước khi rời đi cơ mà.

Gregor: Ờ thì, tôi nhớ là đã nghía qua cái bìa rồi...

Ishmael: Tại đây, mọi người đều sẽ được vay những khoản tiền khác nhau dựa vào vận may trong ngày hôm đó ra sao. Nếu rút được đại phúc, thì sẽ nhận được thêm tiền, còn nếu rút ra vận rủi thì khoản tiền được thế chấp sẽ giảm đi đáng kể.

Hong Lu: Ah~ Nó khiến tôi nhớ một chuyện, gia tộc của tôi đã từng thuê rất nhiều thầy bói tận tuỵ. Họ vẽ một lá đại phúc khi xem bói cho tôi trước khi tôi rời đi. Điều đó hẳn có lẽ là dấu hiệu rằng tôi sẽ gia nhập cùng mọi người trên chuyến hành trình đầy thú vị và ly kỳ này.

Ishmael: Quào, hoá ra, định mệnh của cậu là tận hưởng cuộc sống ung dung nhàn nhã trong một cái dinh thự rộng lớn. Có lẽ tôi nên cầu nguyện rằng mình sẽ được sinh ra trong một gia tộc giàu có như thế nếu như có kiếp sau.

Heathcliff: Tôi xin kiếu. Những người giàu như cậu ta thường hay thích dùng chiêu trò với cả chơi bẩn.

Hong Lu: Anh có thể đúng đấy. Hồi nhỏ tôi không thích hoà thuận với em trai của tôi lắm. Lúc nào cũng cố gian lận và càu nhàu khi mọi thứ không thuận theo ý muốn.

Heathcliff: Không, ý của tôi KHÔNG PHẢI vậy!

Chủ tiệm cầm đồ: Vậy các người có muốn thử vận hay không đây? Thôi quên đi... Các người có gì để thế chấp không đấy? Ta không thấy các người có món đồ nào giá trị trên người cả...

Ông già cầm đồ ấy nhìn lần lượt các Tội Nhân bằng ánh mắt đầy ngờ vực cho đến khi ông ấy nhìn trúng tôi.

Chủ tiệm cầm đồ: Oho... Cái đầu đồng hồ đó có thể đáng giá một khoản lớn đấy.

Rodion: Ông nghĩ cái đầu ấy đáng bao nhiêu, ông già?

<Rodya... Tôi không phải món hàng để buôn bán đâu...>

Faust: Như đã được liên hệ từ trước, chúng tôi là người của Công Ty Limbus, và...

Thật không may, cả Tội Nhân lẫn chủ tiệm cầm đồ đều không hề chú ý đến lời nói của Faust.

Hong Lu: À, tôi có mang theo chiếc khăn tay này khi tôi rời khỏi nhà...

Chủ tiệm cầm đồ: Oho... Một con rồng được thêu dệt trên vải lụa. Tay nghề thật sự điêu luyện, thứ này sẽ đáng giá...để xem nào, bảy triệu...Ahn ư?

Heathcliff: Một mảnh vải bàu nhàu như thế đáng giá chừng đó tiền sao?! Mắt ông mù rồi à, lão già?!

Chủ tiệm cầm đồ: Cái gì? Cậu không nhận ra giá trị của món hàng chất lượng này—Beh, ta hiểu rồi. Cậu đeo một cái nhẫn tồi tàn như thể nó quý giá với cậu lắm... Chậc-chậc.

Heathcliff: ...Ông vừa mới nói cái đéo gì thế hả.

Rodion: Trời ạ, thôi đi! Dante~ Làm ơn khiến bọn họ im lặng lại đi~

Cô làm chúng tôi lo sốt vó lắm đó, Faust.

Giữa sự hỗn loạn này, một giọng nói nhẹ nhàng như gió lướt qua tai tôi.

???: Chúng ta đã dự kiến gặp nhau lúc 4 giờ, nhưng đã mười lăm phút trôi qua rồi. Chắc cô không quên cách xem đồng hồ rồi đấy chứ?

Faust: Tất nhiên là không. Tôi không thể làm gì để xoay chuyển quyết định của tài xế xe buýt cả.

???: À há, ra là cô đem theo người đồng hồ để tiện xem giờ sao? Tôi đoán là cái này không có chức năng báo thức.

Theo sau giọng nói nhẹ dịu đó là một tông giọng còn chả thèm che dấu sự khinh thường.

<Ôi thôi nào, cái đó hơi gắt quá đấy. Mấy người có thể để lại ấn tượng tốt một chút có được không...>

Tôi biết tiếng nói của tôi không một ai có thể nghe được ngoài các Tội Nhân, nhưng tôi vẫn không thể kìm được trước mấy lời nói thô lỗ ấy.

???: Ồ, ra là các người à? Mấy người là nhóm đã để mất Cành Vàng lần trước đó sao? Mọi người đã đặt kỳ vọng vào nhóm của các người, trong đó có cả những người thông minh nhất the City nữa đấy.

???: Bảo sao... Trông Cô Faust chẳng hài lòng tí nào cả.

Faust: Gương mặt tôi vốn chưa bao giờ đổi sắc.

Heathcliff: Ê, đứng đó làm cái gì thế? Lên đi. Anh bạn này cũng là loại học thức này nọ đây. Đừng gạt anh ta qua một bên chứ.

Heathcliff liếc nhìn Yi Sang, nhưng anh ta chỉ phản ứng một cách hời hợt.

Yi Sang: Tôi sẽ không chen vào, vì như thế sẽ là sự khoe khoang sáo rỗng.

Heathcliff: Nhưng anh đã nói rất nhiều hồi còn ở cái cơ sở dưới lòng đất mà? Anh là ai và anh đã làm gì với Yi Sang của chúng tôi rồi?

Yi Sang: Tôi đã và luôn là người mà hình ảnh trên tấm gương phản chiếu.

Heathcliff: Anh—Haah, thôi bỏ đi.

Faust: Nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi đã được sắp đặt là sẽ thất bại rồi. Chúng tôi cần một cơ hội để nhìn nhận khả năng tiềm năng mà các Tội Nhân sở hữu.

Gregor: ...Đợi đã, thật á?

Outis: Một kế hoạch được định sẵn là sẽ thất bại sao? Nó còn chẳng đủ tiêu chuẩn để được gọi là là một đề xuất nữa.

???: Nhân tiện thì, Vergilius đâu rồi? Tôi đã đồng ý là sẽ hỗ trợ chiến dịch lần này để có cơ hội được gặp ông ấy đó.

???: Hẳn là ổng đang rất mất mặt. Tưởng tượng đồng hành cùng đám người như này xem.

Heathcliff: Tch... Đó là lý do ông ta đuổi chúng ta xuống cách xa đích đến sao? Bởi vì ông ta cảm thấy nhục nhã khi đi cùng chúng ta à?!

Ishmael: ... Không ai nói bất cứ điều gì về chuyện chúng ta đang bị miệt thị ư? Và việc tâng bốc hay khoe mẽ cũng chẳng có ích gì nếu như chúng ta không tự giới thiệu bản thân mình trước sao?

Faust: Hai người này sẽ là đối tác của chúng ta trong nhiệm vụ lần này. Họ đến từ bộ phận Giải Phóng Công Ty Limbus (Limbus Company Clearance department), hay còn được biết đến là LCC.

Saude: Đội Tiền Tuyến của bộ phận Giải Phóng (The Before Team of Clearance), thì đúng hơn. À, tôi là Saude, còn đây là Effie.

Heathcliff: Cái gì, chúng ta phải vỗ tay hay...

Hong Lu: Thật tuyệt vời! Thật vinh hạnh được gặp hai người!

Hong Lu là người duy nhất trong nhóm chào đón họ với tất cả lòng thành của mình. (Anh ấy thậm chí còn nhiệt liệt hoan nghênh họ nữa.) Một nửa thì nhìn họ bằng cặp mắt lạnh lùng, và số còn lại thì dè chừng cảnh giác, cho đến khi đôi bên đã giới thiệu xong xuôi hết.

2-3: Kế Hoạch Hoàn Hảo

Saude: Giờ thì... Nhiệm vụ lần này, về cơ bản thì tụi tôi sẽ dâng tận họng cho mấy người luôn. Tất cả những gì mấy người cần làm chỉ là há họng thật to và nhai kĩ cái nhiệm vụ dễ ợt này thôi. Kiểm tra tài liệu trong phong thư này, và làm đúng chính xác, đúng yyyyyyy hệt như tài liệu yêu cầu.

Cái cách Saude kéo dài âm tiết đó khiến tôi có chút chột dạ, nhưng tôi quyết định không tranh luận về điều đó. Cho dù tôi có làm thế đi nữa, thì những gì cô ấy nghe thấy là những tiếng tích tắc vô nghĩa của tôi.

Gregor: Chả hề có chút hợp tác nào trong cái "chiến dịch hợp tác" này cả ấy? Các người chỉ bảo chúng tôi cun cút đi theo mấy người thôi.

Ishmael: Đây là một sự xúc phạm đấy. Bọn họ coi chúng ta là lũ đần độn hay sao?

Ishmael: Nhìn này, Quản lý, chúng ta phải phản đối và... Và... ...làm theo những gì họ yêu cầu, tôi đoán thế?

<Hả?>

Ishmael: ...Xấp tài liệu bọn họ đưa cho chúng ta. Nó thật sự hoàn hảo, hoàn toàn không có một kẽ hở hay khuyết điểm nào cả. Nhìn đây này. Nó có cả những lộ trình đã được vạch ra sẵn và nhiều chi tiết khác nữa. Đã rất nhiều năm rồi kể từ lần cuối tôi nhìn thấy một bản kế hoạch mạch lạc rõ ràng và kỳ công như thế này.

Outis: Mhm, đúng thế. Đây hoàn toàn chứng minh cho trình độ kiến thức của họ trong việc thiết lập nên một bản kế hoạch chiến dịch chuẩn chỉnh đến như thế này. À, tôi không có ý nói cái này có thể sánh ngang được sự sáng suốt của ngài đâu, thưa Quản Lý.

Bị thuyết phục bởi lời khen của Ishmael, tôi mở phong thư ra và cẩn thận đọc hết từng câu từ trong bản tóm tắt chiến dịch kỳ này. Mục tiêu có thể được tóm gọn như sau: 'Tiến đến tầng cao nhất của sòng bạc.' Lý do chính đằng sau sự dàn xếp của kế hoạch này là để giành lấy giải nhất trong trò đánh bạc sẽ diễn ra vào hôm nay.

Dựa theo thông tin được ghi trong tài liệu, thắng ván đấu được tổ chức trên tầng cao nhất của sòng bạc là cách duy nhất để có thể bước vào khu vực cất giữ Cành Vàng. Bốn Syndicates (Băng Đảng) cùng nhau đặt cược trên sòng bạc sẽ tham gia trò chơi may rủi này... Là một trong số bốn cái tên đó... Chúng tôi sẽ sử dụng cái tên của một băng nhóm tai tiếng...

<Băng Tingtang ư?>

Faust: Cái tên không nhất thiết phải phản ánh bản chất của một tổ chức. Đó là một định kiến nông cạn.

Yi Sang: Không hề lý tưởng chút nào khi một người nhìn nhận sự việc thông qua lăng kính đầy tư kiến của bản thân.

<... Phải rồi.>

... Quay trở lại kế hoạch, chúng tôi sẽ cải trang thành ông trùm của 'Băng Tingtang' và chiến thắng trò chơi may rủi đó. Sau đó, chúng tôi phải đi sâu xuống lòng đất nơi cất giữ Cành Vàng. Để có thể có cơ hội được tham gia vào trò chơi đó, chúng tôi sẽ dùng các vật phẩm và quần áo có thể tìm được trong các tiệm cầm đồ để cải trang cho đúng vai trò của mỗi người, tiến vào sòng bạc, và đợi nhóm thực hiện nhiệm vụ ở tầng cao nhất của sòng bạc chiến thắng. Đó là tất cả thông tin sơ bộ của kế hoạch rồi, tôi nghĩ thế...

Mà này, đợi một chút đã. Chẳng phải toàn bộ chuyện này sẽ đổ sông đổ biển hết nếu như các tay chơi của chúng ta không chiến thắng sao?

Saude: Chúng tôi cũng chuẩn bị danh tính giả hết rồi. Đề phòng trường hợp bảo an sòng bạc kiểm tra bất ngờ khách đến chơi bạc thôi.

Gregor: Được rồi, cũng chịu chơi đấy... Nhưng hai người tính làm cách nào để giành chiến thắng một khi đã đến được tầng cao nhất?

Effie: Thế ông nghĩ trang phục của chúng tôi để trưng sao? Bọn tôi đã luyện tập hàng tháng trời để có thể trở thành người chia bài chính thức của sòng bạc. Tụi tôi sẽ tạo ra cơ hội cho các người. Ván bài cầm chắc trong tay mấy người rồi, tất cả những gì các người cần là một cặp mắt vẫn còn hoạt động được thôi.

Effie lẩm bẩm mấy từ cuối cùng với bản thân trong khi cau có liếc mắt nhìn cả nhóm chúng tôi. Như đang muốn nói rằng anh ta chả có tí hi vọng nào vào chúng tôi.

Gregor: Và chúng ta sẽ làm thế nào để thế chỗ của ông trùm Băng Tingtang đây?

Saude: Chúng ta sẽ cho thuốc an thần vào đồ ăn được phục vụ trong sòng bạc. Chúng tôi đã hoàn tất việc thương lượng mọi chi tiết với đầu bếp trưởng trong đó rồi.

Yi Sang: Thuốc an thần...

Saude và Effie nháy mắt với nhau. Đó là cử chỉ cho thấy rằng cả hai là một cặp đôi ăn ý, có thể biết được người còn lại muốn nói gì chỉ bằng một ánh nhìn.

Saude: Ông chủ ơi~ Chúng tôi sẽ tham khảo những hàng hoá được trưng bày trong tiệm nhé~

Chủ tiệm cầm đồ: Hyes? Ồ! Không sao, chắc chắn rồi, tất nhiên. Cứ tự nhiên đi, thưa quý cô.

Thái độ của ông già cầm đồ quay ngoắt từ khinh bỉ sang nhún nhường sau khi nghe Saude nói.

Saude: Giờ thì, hãy xem chúng ta cần những gì từ phòng trưng bày nào.

Hong Lu: Ôi chao! Đây là một chiếc Trâm Cài Áo Guppcha phải không?

Chủ tiệm cầm đồ: Hyah~ Ngài quả là có một cặp mắt tinh tường đấy. Món hàng tuyệt đẹp này chính là trụ cột trong sổ doanh thu của cửa tiệm chúng tôi đấy. Chỉ có 10 chiếc được làm ra mà thôi, thế nên thứ này đáng giá tận—

Hong Lu: Chó nhà tôi từng có một cái như này trên vòng cổ mỗi khi chúng tôi dắt nó đi dạo. Thật tuyệt khi được nhìn lại thứ mang về những kỷ niệm êm đẹp như thế!

Chủ tiệm cầm đồ: ......

Rodion: Tôi sẽ mua đôi găng tay da bò này. Người từng sở hữu nó trước đây chắc chắn là người sành điệu và am hiểu về thời trang lắm~

Saude: Làm ơn chỉ lấy những món đồ phù hợp với yêu cầu được viết trên phong thư. Mấy người phải thực hiện đúng vai trò của mình đấy.

Don Quixote: Xin thứ lỗi, nhưng phong thư tôi nhận được ghi là "lao công", ắt hẳn có nhầm lẫn gì đó rồi!

Gregor: Được rồi, mọi thứ đều ổn, nhưng mà... Hai người có đủ tiền để chi trả cho toàn bộ chỗ này không thế?

Effie: Lo lắng về việc chi tiêu sao? Ông nghĩ chúng tôi là ai chứ, hai đứa làm thuê cấp thấp ư? Không có gì mà tôi không thể mua được với cái 'Thẻ Đen' này.

Rodion: Dante! Chuyện này nghĩa là sao đây?! Người nói rằng chúng ta không thể ăn thịt bò thượng hạng bởi vì ngân sách không đủ mà!

Faust: Hoá ra lời đồn về chuyện các đội nhóm thể hiện xuất sắc được cấp cho một chiếc thẻ công ty không bị giới hạn chi tiêu là có thật.

Trong khi tất cả mọi người đều choáng ngợp trước sự tồn tại của chiếc Thẻ Đen trứ danh trong truyền thuyết... Một giọng nói to tiếng phát ra từ bên ngoài.

Người của băng Tingtang với giọng thô kệch: Ê, lão già thối! Không phải ta đã nói ông phải trả nợ vào hôm nay sao?

Người nào đó rõ ràng thuộc một băng Syndicate bước vào tiệm cầm đồ.

Chủ tiệm cầm đồ: L-Làm ơn...cho tôi thêm một cơ hội nữa đi. Tôi thề là tôi sẽ chuẩn bị đủ tiền mà.

Người của băng Tingtang với giọng thô kệch: Lần nữa á? Ông không biết làm toán cơ bản hả? Lần trước ông cũng nói câu đó rồi đấy! Ông trùm không thích việc ta lãng phí thời gian quý báu của ông ấy dạy lão già thối như ông kiến thức mầm non đâu, nghe rõ chưa?

Chủ tiệm cầm đồ: T-Tôi chỉ là một ông lão yếu đuối đứng còn không vững, cậu thật sự chẳng được gì nếu cứ đe doạ tôi đâu...!

Ông ta lớn giọng van xin nài nỉ đối phương, mắt nhìn về phía chúng tôi.

Người của băng Tingtang với giọng thô kệch: Cái gì? Giờ ông còn dám trả treo nữa sao? Được rồi, làm đi, nổi khùng đi! Có như thế thì bản thân ta không thấy áy náy khi đánh một lão già đâu!

Dựa theo biểu cảm của ông ta, thì theo một cách nào đó ổng đang cố gắng cầu xin chúng tôi giúp đỡ ông ấy thoát khỏi tình cảnh này. Sự chú ý của các Tội Nhân cũng đổ dồn vào cuộc gây gổ đang diễn ra.

Người của băng Tingtang với giọng thô kệch: Bọn mày nhìn cái quái gì? Nghĩ tao đang đùa à?!

Ishmael: Gee... Kinh điển thật đấy, tôi thậm chí còn chẳng có hứng để mà đáp lại nữa. Mọi người có thể sáng tạo hơn trong việc khiêu khích người khác được không?

Sinclair: Chúng ta có nên...giúp không?

Không giống như Ishmael, người phớt lờ tên côn đồ, thì Sinclair lại trở nên rất lo lắng.

Saude: Không có lựa chọn nào đâu, Backstreets có luật lệ và trật tự riêng của nó. Chúng ta không phải người có thể phá rối mạng lưới xã hội phức tạp đó được. Những người ngoài cuộc như chúng ta chỉ tổ gây thêm phiền phức nếu cố gắng can thiệp vào.

Hài lòng với việc các Tội Nhân không nhúng tay vào, tên côn đồ tiếp tục màn tống tiền của hắn.

Người của băng Tingtang với giọng thô kệch: Hmph, nếu ông không có tiền, tại sao ông không trả nợ bằng cái đó đi? Bọn ta cứ nói mãi mà ông không chịu nghe.

Chủ tiệm cầm đồ: B-Bất cứ thứ gì trừ cái đó... Làm ơn...

<...Thật sự có ổn không khi để mặc mọi chuyện diễn ra như này?>

Outis: Tôi có nên giải quyết tranh chấp này để họ không làm phiền ngài không, thưa Quản Lý?

Gregor: Ý tên côn đồ kia là sao khi nhắc đến "cái đó", nó là gì thế? 

Faust: ...Một loại tiền tệ còn quý giá hơn cả tiền bạc tồn tại trong Quận (District) này. Nó được biết đến là Singularity của Tập Đoàn J, một công nghệ bảo mật tân tiến có khả năng khoá bất cứ thứ gì. Tuy nhiên, điều ít được biết đến hơn, là nền văn hoá đa dạng và lịch sử hình thành của Backstreets ở Tổ J dẫn đến việc sáng tạo ra Singularity này.

Heathcliff: L, lịch sử sao...? Cô thật sự nghiêm túc thuyết giáo chúng tôi về lịch sử ngay tại đây...? Tôi chưa bao giờ được thông báo về sẽ phải tham gia vào một khóa học bắt buộc nào hết mà!

Mặc cho sự phản đối kịch liệt, Faust tiếp tục giải thích.

Faust: Tại đây, một công nghệ tồn tại để trích xuất 'ước nguyện' của con người. Mặc dù không được biết đến rộng rãi bên ngoài Quận này bởi vì phần lớn người không công nhận nó như là một Singularity. Về bản chất thì, nó biến đổi 'vận may' thành hàng hoá có thể trao đổi được. Như một dạng tiền tệ. Nó mang đến nhu cầu tìm ra một phương pháp để ngăn những cá nhân khác cưỡng ép trích xuất loại ước nguyện này, dẫn đến sự hình thành của một công nghệ bảo mật phát triển thành Singularity mà chúng ta biết ngày nay.

Effie: Gee-wee, Faust~ Hẳn phải mệt mỏi lắm khi phải dạy lũ ngốc này bằng ngôn từ mà chúng có thể hiểu được.

Faust: Không sao cả, chuyện này nằm trong các trường hợp tôi dự tính trước rồi.

Heathcliff: Ta không thích cái cách mi nói như thế đâu...

Saude: Nhanh lên nào, mau gom những món đồ giúp mấy người cải trang đi rồi chúng ta sẽ rời khỏi đây.

Saude vỗ xấp tài liệu dày đặc lộ trình đã được lên kế hoạch từ trước để nói rằng chúng ta sẽ rất bận rộn trong thời gian tới. 

Saude: Chúng ta là những người làm công ăn lương, không phải "anh hùng" chiến đấu vì chính nghĩa.

<Đợi đã... Không phải cụm từ đó...!>

Một linh cảm xấu hiện lên trong đầu buộc tôi phải đếm số Tội Nhân mà tôi có thể nhìn thấy.

<Cái đấy... đi ngược lại với lý tưởng... của ai đó...>

Và nó chính là thứ sẽ khiêu khích nguyên tắc chuẩn mực của cô ấy...!

Ishmael: ...!

Ishmael dường như đã nhận ra ý của tôi, và nhanh chóng nhìn xung quanh.

Don Quixote: Nhà ngươi dám cướp bóc tài sản quý báu của người khác sao? Hành vi này được xem là tội ác thích đáng!

<Ôi không...! Don Quixote...!>

Nhưng đã quá trễ. Don Quixote đã lao thẳng về phía trước và vung cây thương của cô ấy về phía tên côn đồ của băng Tingtang đang siết lấy cổ áo của ông già cầm đồ.

WHACK!

Bị đánh lén một cách bất ngờ, tên côn đồ ăn một đòn thương vào đầu. Ngã văng ra sàn nhà bởi cú vung ấy, tên côn đồ bất tỉnh trở thành trung tâm của sự chú ý của tất cả mọi người bên trong cửa tiệm cầm đồ.

Saude: ......

Faust: À, nói cho cô biết thêm, giữ các Tội Nhân trong tầm kiểm soát không nằm trong mô tả công việc của tôi. Mà đó là công việc của người này đây.

<Đừng có nhìn tôi như thế. Kiểm soát cổ nằm ngoài khả năng của tôi...>

Tôi không thể ngừng biện hộ cho bản thân kể cả khi tôi biết rằng họ không thể hiểu được lời tôi muốn nói ngoại trừ các Tội Nhân. Mà thôi. Làm như nghe được những gì tôi nói sẽ làm bọn họ bớt bối rối hơn ấy.

Chủ tiệm cầm đồ: Oooh...!

Chủ tiệm là người duy nhất vui mừng trước cảnh tượng này.

Chủ tiệm cầm đồ: Làm tốt lắm, thưa cô. Đáng đời tên du côn ấy! Nhưng tôi ước gì cô đã có thể mạnh tay hơn một chút nữa, chỉ một chút xíu nữa thôi cũng được rồi.

Don Quixote: Vergilius khuyên rằng trong khi tôi có thể tự do đem công lý trừng trị cái ác, tôi buộc phải làm chuyện đó mà không gây ảnh hưởng đến các đương sự không có liên quan đến nhiệm vụ của tụi tôi! Vì thế nên tôi đã tiết chế lại!

Lời phát biểu đầy tự hào của cô ấy chưa bao giờ cảm thấy khích tướng đến như này.

<Hiểu rồi. Vậy là cô nhớ lời dặn của ông ấy và vẫn đâm lao thẳng về phía trước sao?>

Don Quixote: Đó là một hành động cần thiết để giữ vững đức tin của tôi. Xin người hãy hiểu cho sự bạo lực đoan chính này!

Chủ tiệm cầm đồ: Tôi không muốn chen ngang đâu, nhưng mà... Tên du côn đó vẫn chưa chết mà, đúng không?

Gregor: Tôi tưởng ông muốn con bé tiễn hắn xuống suối vàng luôn chứ, lão già?

Chủ tiệm cầm đồ: Tôi muốn chứ, tôi muốn chứ... Cậu biết đó, mọi chuyện sẽ rất phức tạp nếu như Yurodiviye xuất hiện.

Rodion: Yurodiviye sao? Bọn họ đang làm gì ở đây... Không, quên đi, tại sao ông lại quan ngại về bọn họ chứ?

Chủ tiệm cầm đồ: Quý cô đây chưa cập nhật tin tức à? Bọn chúng đã gây rối ở đây hàng tháng trời rồi.

Don Quixote: Bọn họ cũng là kẻ xấu sao?!

Chủ tiệm cầm đồ: Ồ, bọn chúng là kẻ xấu đối với những thương nhân nhỏ bé như chúng tôi. Chúng luôn nói về, cái gì nhỉ, xử lí nghiêm khắc các thương nhân tham lam lấy tiền làm của riêng, và đưa chúng cho những người thật sự cần. Nói đó là phân phát chia đều hay gì đó...

Meursault: Tái phân phối của cải.

Chủ tiệm cầm đồ: Aah~ Đúng rồi, chính là nó. Đám lưu manh ấy cướp bóc tất cả tài sản của những người già nghèo khó chúng tôi. Và chúng thậm chí còn không tự mình làm chuyện đó, mà luôn là đám côn đồ đầu đường xó chợ chúng gửi đến. Mấy cô cậu có tin được không? Dù sao đi nữa, cuộc sống đã rất khó khăn cho thương nhân bọn tôi bởi cái đám tự cho bản thân chúng là chính nghĩa đó. Ban đầu thì bọn chúng chỉ đến đây để tìm cái gì đó, nhưng bây giờ thì chúng muốn vắt kiệt hết nguồn tiền của chúng tôi đi...

Rodion: ...À! T-Tôi chợt nhận ra, chẳng phải chúng ta cũng nên rời đi sao? Nhiều tên côn đồ của Băng Tingtang có thể cũng đang chạy đến đây đấy.

Có vẻ như Rodya buột miệng cắt ngang lời của chủ tiệm cầm đồ, nhưng tôi lại không có thời gian để nghĩ về ngụ ý trong câu nói của cô ấy. Cái gã mà Don Quixote đã đánh ngất cũng bắt đầu bừng tỉnh và từ từ đứng dậy.

Effie: Hà, thật phiền phức... Các người đã gây ra rắc rối còn lớn hơn lúc ban đầu nữa rồi.

Gregor: Này, Muffin (Bánh Nướng) và Sablé (Bánh Quy), đúng chứ? Đừng phiền não thế chứ. Còn rất nhiều tiệm cầm đồ khác ở quanh đây mà, đúng chứ? Chúng ta luôn có thể tìm một tiệm khác—

Saude: Là Effie và Saude. Làm ơn xin đừng nhầm lẫn tên của chúng tôi với đồ ngọt. Và câu khẳng định của ông về việc có rất nhiều tiệm cầm đồ trong khu vực lân cận cũng chẳng có ý nghĩa gì... ...Khi các tiệm cầm đồ nhận thấy rắc rối xảy ra trong khu vực gần chỗ họ...

<Don Quixote...!>

Effie: Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi khi phải chỉ bảo lũ ngốc này từng tí một rồi. Chúng ta nên rời đi thôi.

Ngay khi tôi định rời đi, một người khác mặc đồ bộ quần áo du côn tương tự với cái tên mà chúng tôi vừa đánh ngất—với vẻ mặt trông cũng cộc cằn chả kém—xông vào trong cửa tiệm.

Người của băng Tingtang khoe ngực: Ayo, lão già, ông có thấy thằng— Ôi trời đất ơi! Chuyện quái gì đã diễn ra ở đây thế?!

Chúng tôi cố hết sức giả vờ làm những khách hàng vô tội vạ chỉ tình cờ có mặt trong tiệm cầm đồ sai thời điểm mà thôi. Tuy nhiên, không may cho chúng tôi vì sự việc đã chuyển biến xấu đi khi tên côn đồ bắt đầu tỉnh táo trở lại...

Người của băng Tingtang khoe ngực: Thằng nào đã làm chuyện này?! Nói tao biết đi! Kẻ đó sẽ phải hối hận cái ngày mà chúng được sinh ra!

Người của băng Tingtang với giọng mộc mạc: Gnh... Ở... Ở bên kia... Cái tên...mặc đồ đỏ...đầu đồng hồ...

Cái hướng ngón tay ấy chỉ thẳng về phía tôi một cánh chuẩn xác khiến tôi không thể nào giả vờ được nữa. Với lại, cụm "đầu đồng hồ mặc đồ đỏ” làm tôi không thể chối bày lời buộc tội được, vì tôi chắc rằng không có bất kỳ một ai khác mặc đồ giống hệt mô tả đó trong toàn bộ cái Quận này.

Chủ tiệm cầm đồ: Làm ơn xin đừng hiểu nhầm, tôi không hề có quan hệ gì với những người này hoặc những chuyện đã xảy ra ở đây. Tôi vừa mới đi lấy khăn để hạ nhiệt cho cậu bạn tội nghiệp này thôi.

Heathcliff: Lão già gàn dở nịnh hót này...

Ishmael: Ban đầu tôi đã không mong đợi gì ở ông ta rồi, nhưng bản tính sợ hãi như cầy sấy của lão già đó thật sự đã ngấm sâu vào người lão rồi.

Mặc dù ông chủ tiệm cầm đồ đổi phe nhanh như chong chóng và việc bị chỉ điểm thẳng mặt—về một chuyện mà tôi chẳng hề gây ra—cũng khiến tôi cảm thấy tổn thương một chút, nhưng tôi vẫn quyết tâm vững bước.

Người của băng Tingtang khoe ngực: Jah... Cái tên đỏ lè màu mè đằng kia... Đứng yên đó. Dừng bước ngay.

Hầu như đã rõ ràng là chúng tôi buộc phải chạy ngay bây giờ. Nếu tôi tiếp tục để mấy chuyện nhỏ nhặt này làm phiền nữa, thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị đấm cho bét nhè hết.

Ryōshū: Bah. Không cần chạy đâu. Giết hết tất cả bọn chúng và kết thúc mọi chuyện ở đây là xong.

Effie: Rồi sao nữa? Cô định sẽ giết sạch cả một băng Syndicate đó sao?

Ryōshū: Heh. Nghe cũng không đến nỗi tệ.

Don Quixote: Các thế lực tà ác sẽ bị diệt trừ ngay tức khắc để giương cao lá cờ của công lý!

Effie: Ờ, thế, thật sự không có một ai trong đội mấy người là không bị mất trí hả?

Ishmael trông như vừa bị xúc phạm bởi chính câu nói này và đang cố gắng nghĩ cách phản biện lại, nhưng đám côn đồ cầm theo vũ khí của băng Tingtang mới là vấn đề cần phải được giải quyết ngay lúc này.

<Hãy...>

<Mau rời khỏi đây thôi!>

2-4: Cặn Bã

Đúng như Saude dự đoán, toàn bộ tiệm cầm đồ đều đang bận đóng cửa lại để tránh vướng phải rắc rối.

Người của băng Tingtang khoe ngực: Ê lũ khốn! Đứng yên chỗ đó cho tao! Chúng mày nghĩ có thể chạy trốn sau khi đã gây sự với gia đình của bọn tao sao, lũ oắt con?

Ishmael: Mấy băng Syndicates độc đoán với cái trò gia đình đầm ấm giả tạo của chúng được tích sự gì thế? Đó là cách duy nhất mà chúng có thể nghĩ ra được để tăng tình cảm hữu nghị của mọi người với nhau à?

Người của băng Tingtang khoe ngực: Nhìn xem vết u trên đầu mà bọn mày đã gây ra cho đàn em của tao đây này!

Ishmael: ......

Effie: Ôi trời đất... Chuyện này còn không hề có trong kế hoạch...

Effie đưa tay lên trán như thể đang rất đau. Tôi nghĩ về việc sẽ khuyên anh ta nên phòng bị vài viên thuốc chống đau đầu nếu chuyện như đủ khiến anh ta đau đớn rồi, nhưng tôi đã không làm thế. Dù sao thì, việc tôi thiếu một cái đầu khiến lời nhắn này khá vô nghĩa.

Outis: Hai người kia, đến bây giờ hai người vẫn nghĩ bọn tôi là đám cặn bã vô giá trị, đúng không? Tôi biết hai người đã luôn xem chúng tôi là một lũ phế thải không làm nên trò trống gì cả!

Gregor: Tôi nghĩ chưa có bất kỳ ai nói những lời cay nghiệt đến thế với chúng ta đâu Outis...

Outis: Các người chưa bao giờ tự hỏi tại sao chúng ta luôn bị bắt phải thực hiện nhiệm vụ quan trọng như phải đoạt lấy Cành Vàng mặc cho những chuyện đã xảy ra chưa?

Effie: Tại, tại sao...thế?

Đến cả Effie dường như cũng sửng sốt trước thái đội uy nghiêm của Outis.

Outis: Mặc dù tôi không phản đối gì về việc mấy người khác là rác thải chìm ngập trong nước cống...

Gregor: Không, nói thật nha, chỉ cô là người duy nhất nói mấy câu như thế thôi...

Sinclair: Ồ-Ồ, hoá ra đó là những gì mà Cô Outis đã luôn suy nghĩ từ trước đến giờ...

Outis: Tôi đã luôn bất bại và hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, và quản lý có khả năng hồi sinh lại tất cả, khiến chúng ta gần như không thể chết đi. Nói thật, chỉ cần hai bọn tôi là đủ rồi. Mặc dù tên cáo già Vergilius đó dường như không đồng tình với ý kiến này... Ý của tôi là, cái đám vô dụng này sẽ chẳng mất mát hay tiến bộ lên sau vô số lần chiến đấu. Chúng vẫn sẽ sống trở lại như cái đám ăn hại y hệt lúc trước khi chết đi.

Gregor: ...Hà.

Ishmael: Quả thực là một cách rất truyền cảm để khẳng định rằng chúng ta vẫn đang sống, với tư cách là một lũ phế vật đối với cô đấy.

Effie: ... Một lũ đần độn.

Outis: Kẻ địch đang đến gần. Ngài đã sẵn sàng chưa, thưa Quản Lý?

2-5: Lính Tráng của Limbus―

Ryōshū: Chúng thật là đám thảm hại. Chả tốn sức gì cả.

Effie: Băng Tingtang kiểm soát chặt chẽ khu vực này. Đây không phải là lần cuối cùng—

Ngay sau đó, rất nhiều thành viên của băng Tingtang xuất hiện từ khắp các góc phố.

Người của băng Tingtang khoe ngực: Ai cử lũ đậu que chúng mày đến gây sự với bọn tao thế?!

Don Quixote: Chúng ta chính là những người lính hào kiệt của Limbu—Hmgh...

Effie nhanh chóng bịt mồm Don Quixote lại.

Effie: Nhóc mất trí rồi sao? Nhóc muốn cả cái Quận này truy sát chúng ta à?

Outis: Kẻ địch đã xuất hiện nhiều hơn! Hãy ra lệnh đi, thưa Quản Lý!

 

Heathcliff: Mẹ kiếp, bọn chúng cứ bò ra liên tục! Tất cả chúng ta sẽ chết vì kiệt sức trước khi có thể đặt chân vào được cái sòng bạc kia.

Hong Lu: Đừng lo lắng, Heathcliff. Miễn là quản lý còn ở bên cạnh chúng ta, thì chúng ta sẽ không chết vì mất sức hay gì cả đâu—

Heathcliff: Đó KHÔNG PHẢI là ý của tôi MUỐN NÓI! #@$@#$!!!

Meursault: Giải pháp rất đơn giản: Bất kỳ tổ chức nào cũng đều có thể sụp đổ bằng cách thủ tiêu người đứng đầu; mất đi người lãnh đạo, thì những thành viên của tổ chức đó cũng sẽ tan rã theo.

Heathcliff: Anh. Anh là người duy nhất nói đúng ý tôi rồi đấy. Tôi bắt đầu thấy bực bội rồi, thế nên mau đi đập gãy xương hay vỡ đầu bọn chúng đi nào.

Don Quixote: Tiến lên, hướng thẳng về hành trình gian truân phía trước!

Effie: Đợi đã! Quay lại đây! ... Đây là cái đám mà cô buộc phải đồng hành cùng sao, Faust?

Faust: Cuộc sống đầy ắp những bất ngờ mà.

Yi Sang: Cái đó, có lẽ, là thứ phản ánh lý tưởng mà, phải không?

Heathcliff: Nói tao biết lão trùm của bọn mày ở đâu! Tao muốn gặp hắn, mau lên!

Heathcliff nắm cổ áo một tên du côn và lắc một cách dữ dội. Đối với tôi mà nói, nhìn cứ như thể thứ gì còn tỉnh táo đều đã bốc hơi theo những cú lắc mất rồi. ... Hoặc có thể là còn hơn thế nữa.

Người của băng Tingtang khoe ngực: Trái tim của biển cả... ở ngay chính giữa đền thờ tụng xe hơi...

Heathcliff: Cái gì cơ? Nó ở chỗ quái nào?! Nói rõ ràng hơn coi!

Effie: Có thể là bãi phế liệu gần đây. Thật sự đấy, các người định sẽ triệt hạ ông trùm của băng đảng đó sao? Cái đó sẽ không được tính vào bản đánh giá năng suất làm việc của nhân viên hay gì đâu, các người có biết không?

Ishmael: Anh ta không đủ thông minh để tính toán đến mấy chuyện như thế đâu.

Outis: Cậu ta là phế thải, không có chút gì là am hiểu mưu kế hay gì cả. Ngược lại, cậu ta lại khá quen thuộc với những điều ngông cuồng và vô lý.

Saude: Không đâu... Tôi nghĩ chuyện đó hợp lý đấy chứ. Không có gì phải lo đâu, Effie. Chúng ta luôn có Kế hoạch B mà, đúng chứ?

Saude nói với vẻ mặt bình thản. Tuy nhiên, tôi có thể thấy cô ấy đang cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh đó, cho tôi những lý do để nghi ngờ rằng cô ấy chỉ đang giả vờ tốt tính với chúng tôi.

Saude: Nếu như việc cải trang theo vai trò được phân công là điều bất khả thi... Mấy người có thể đóng giả trở thành Băng Tingtang. Như thế, mấy người sẽ không bị nghi ngờ khi di chuyển như là một nhóm đông người, và mấy người cũng sẽ có thể lên đến tầng cao nhất của sòng bạc mà không gặp chút khó khăn nào. Và chúng ta cũng có thể tiện tay mượn một chút sức mạnh ước nguyện của Băng Tingtang luôn.

2-6: Những Toà Tháp Bằng Xe Hơi

Don Quixote: Ồ...? Mau đến đây, các chiến hữu của tôi, và nhìn chúng kìa!

Sinclair: ...Những thứ này là gì đây?

Yi Sang: Xe được chất thành tầng tầng lớp lớp như một toà tháp.

Meursault: Sự u ám.

Các kiến trúc hạ tầng như những toà tháp ở đằng xa thật ra chính là những chiếc xe hơi chồng chất lên nhau.

Sinclair: Tại sao lại có nhiều toà tháp như này vậy...?

Don Quixote: Oho, một vài chiếc còn gán thêm mấy mẩu giấy trên kính chắn gió này! Hẳn là từ người thân của họ.

Sinclair: Cái này ghi là... "Anh nhớ em." Những người chủ xe...sẽ sớm quay về đoàn tụ với gia đình mà, đúng chứ...?

Rodion: Không đời nào. Cho dù có thoát ra được sòng bạc, thì họ cũng chẳng có tâm trạng nào mà có thể vui vẻ đoàn tụ được với mái ấm thân yêu của mình đâu~

Outis: ......

Saude: À thì... Để phổ cập thông tin như là hướng dẫn viên của mấy người, nơi đây chính là một cột mốc bí ẩn của con phố này.

Effie: Nơi nghiệt ngã nhất của các con nghiện cờ bạc.

Saude: Và nơi này được xem như là bàn đạp của Băng Tingtang để tích luỹ tiền tài và quyền uy bằng cách buôn bán xe đã qua sử dụng.

Gregor: Thế Rodya, cô đã từng lui tới những nơi như này khá thường xuyên đúng chứ? Cô có muốn nói thêm gì nữa không? Tôi cá là cô có thể kể cho chúng tôi nghe thêm nhiều thông tin bên lề thú vị nữa đấy.

Rodion: Gah~ Không biết, không biết. Chả nhớ gì cả. Tôi đã quyết định quên hết quá khứ và chỉ tập trung vào thứ ở trước mắt tôi bây giờ thôi. ...  Và tôi đáng ra đã có thể giữ được lời hứa với bản thân nếu không nhờ ơn mấy đám người như bọn họ. Heh.

Người của băng Tingtang ghét đậu: Ê, lũ đậu que kia! Các ngươi lảng vảng quanh hang ổ của chúng ta làm cái gì? Muốn cái gì, đến bán xe hả?

Don Quixote: Không! Bọn ta cưỡi xe buýt vạn năng!

Người của băng Tingtang ghét đậu: Bọn ta có buôn nội tạng đâu? Hmm, à thì, ta đoán là cặp mắt với con ngươi sặc sỡ đó của ngươi có thể bán được với giá hời đấy...

Don Quixote: Vậy là chúng ta đến đúng nơi rồi! Bọn ta đến đây gặp thủ lĩnh của các ngươi!

Người của băng Tingtang ghét đậu: Ngươi khá to gan khi dám đối đầu với cả một băng đảng đấy. Ngươi làm việc cho ai?

Don Quixote: Bọn ta phục vụ cho Limb—! Kehm...

Không một âm thanh nào cất lên.

Người của băng Tingtang ghét đậu: Ta hỏi ngươi đấy! Đừng có nói lưng chừng như thế!

2-7: Máy Vận Ước

Ông trùm băng Tingtang: Hửm? Có chuyện gì?

Người của băng Tingtang ghét đậu: Đại ca! Có lũ đậu ất ơ nào đó không thèm nói chúng từ đâu đến vừa xông vào đây!

Ông trùm băng Tingtang: Ai cử chúng đến? Tụi mày trông chả giống đám Los Habaneros hoặc là bọn Đồ Tể... Tao sẽ cho chúng mày một cơ hội để quỳ xuống xin tha mạng. Làm như thế và bọn bây sẽ được rời khỏi đây tay chân còn nguyên vẹn.

Yi Sang: ... Chúng tôi sẽ rất sẵn lòng rời đi nếu các người cởi hết quần áo ra cho chúng tôi.

Gregor: Nói thế nghe cứ kì cục sao ấy.

Người của băng Tingtang ghét đậu: Đại ca... Em nghĩ tụi nó có thể là... cái lũ mà mọi người hay bàn tán... tin đồn về một đám làm gì đó kì quặc với mùi cơ thể.

Ông trùm băng Tingtang: Greh... Một lũ kinh tởm... Để tao nói cho biết, tụi mày chết đến nơi rồi...

Giờ thì, ông trùm của băng đảng đang nhìn chúng tôi với cặp mắt đầy sự ghê tởm.

<... Tôi chưa bao giờ muốn thắng một trận đánh một cách tuyệt vọng đến thế này.>

 

Ông trùm băng Tingtang: Lũ... gián hoen hỉ chúng mày... Tụi bây làm việc cho ai hả...? Giờ cũng đến lúc... nói bọn tao biết rồi đấy...

Gregor: Bọn ta... là người của Công ty Limbus. Cuối cùng cũng nói được. Bớt đi một gánh nặng.

Ông trùm băng Tingtang: Nói như thế...chẳng...hiểu gì cả...!

Saude: À, và nhân tiện này, Effie và tôi làm việc ở bộ phận khác. Làm ơn đừng đánh đồng hai chúng tôi với bọn họ.

Ông trùm băng Tingtang: ......

Sự ức chế đến cùng cực khi mà chúng tôi từ chối giao tiếp một cách bình thường hẳn đã khiến cho ông trùm không kiềm được mà ngất đi. Tôi xin chia buồn cho con người đáng thương này đã cố gắng kiên nhẫn chờ đợi một câu trả lời thích đáng.

Rodion: Chúng ta thật sự phải mặc mấy cái này sao? Chúng ướt nhẹp mồ hôi và máu và còn... có mùi muốn làm tôi buồn nôn nữa.

Rodya phàn nàn, cầm một cái áo của thành viên băng Tingtang lên bằng hai ngón tay như thể cô ấy đang cầm một thứ rác rưởi gì đó vậy.

Rodion: Eo ôi, đầy lông này... Đây là lần đầu tiên tôi ghen tị vì Dante không có mắt đấy.

<À nhân tiện thì tôi vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ đấy...>

Effie: Những thứ này...thật ra trông cũng khá sang trọng đấy chứ? Tôi đoán là việc kinh doanh của chúng phát đạt hơn những gì tôi đã nghĩ.

Ryōshū: Ta muốn cái đó. Đưa đây.

Effie: T-Tôi không thể, nó được may riêng cho tôi.

<... Cái nhãn ở đây ghi là mọi người đều có thể mặc được.>

Nhận thấy ánh nhìn của tôi vào cái nhãn trên đồng phục của anh ta, Effie hắng giọng.

Effie: Grr... Ch-Chúng ta sẽ không phải làm chuyện này nếu như các người đã không gây rắc rối trong tiệm cầm đồ đó.

Hong Lu: Tôi không ngại đâu. Tôi đã luôn muốn thử mặc những bộ quần áo thời trang như này. Cứ như thể chúng ta đang quay phim vậy.

Ishmael: Thành thật mà nói, tôi có hơi lo lắng. Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối tôi phải cải trang để làm nhiệm vụ.

Ryōshū: Ta không thích. Chỉ có lũ hèn mới làm kiểu này.

Saude: Xin lỗi, nhưng ai đó có thể bịt mồm cổ lại được không?

Gregor: ... Cứ tự nhiên làm thử đi miễn là cô ổn với việc lồng ngực bị xẻo ra.

Câu nói phản bác lại của Gregor khiến các Tội Nhân phì cười. Trong phút chốc, Effie và Saude dường như đang nghĩ xem bọn họ phải phản ứng lại như thế nào... Hai người họ quyết định rằng chuyện đó không đáng để họ phải bận tâm đến và tiến về phía trước. Effie nhấc một cái thùng nhỏ được dát bằng xà cừ.

Effie: ... Đây chính là máy vận ước mà chúng ta thu được từ ông trùm Băng Tingtang. Quản lý, đây là một nhiệm vụ đơn giản mà chỉ có người mới có thể làm được.

<Anh đang định...?>

Saude: Tôi nghĩ là chúng tôi nên giải thích rõ ràng hơn, dựa vào biểu cảm khó hiểu đó.

Effie: Nói ngắn gọn thì thứ này chứa đựng một Singularity khác của Tập Đoàn J. Đây chính là công cụ hút 'điều ước' khỏi con người và chứa nó bên trong một dạng năng lượng nào đó.

Saude: Khi thời điểm chín mùi, hãy ép chặt số ước nguyện đó lên một lá bùa, và voilà! Mấy người sẽ nhận được một miếng dán hình xăm-xài-một-lần-duy-nhất tăng độ may mắn lên tận chín tầng mây.  

Effie: Dường như kế hoạch của chúng là cố gắng thắng ván cược ở tầng cao nhất của sòng bạc bằng cách rút hết vận may của người khác... Thử tưởng tượng xem, ông trùm của một băng đảng vô danh nào đó lại sở hữu một trong số mấy cái này cơ chứ. Quản lý... Dante, đúng chứ? Tôi muốn người giữ thứ này khi chúng ta bước vào sòng bạc.

<Tôi thật sự có thể mang trọng trách lớn ấy sao?>

Effie: Người trông có vẻ không được tự tin lắm. Chúng tôi có lý do của mình khi đề cử người cho nhiệm vụ này đấy. Đầu tiên, một khuôn mặt lạnh như băng là điều tiên quyết khi đánh bạc. Cho dù đối phương có giỏi đọc vị như thế nào đi nữa, họ cũng sẽ không thể đọc vị được một cái đồng hồ đâu.

<......>

Effie: Thứ hai, tôi tin tưởng rằng họ tiến cử ngài lên làm quản lý là có nguyên do cả. Chỉ là linh cảm thôi, nhưng có thứ gì đó mách bảo tôi rằng người sẽ có ích hơn nhiều so với đám Tội Nhân kia.

Anh ta nói cũng có lý. Tôi được phong lên làm quản lý, nhưng chưa bao giờ có cơ hội được trở thành một người quản lý mẫu mực như tôi hình dung cả; thay vì được tôn trọng, các Tội Nhân luôn luôn mắng nhiếc và doạ giết tôi. Vai trò duy nhất là tôi thực sự làm được chính là quay ngược thời gian hồi sinh bọn họ thôi. Trong khi các Tội Nhân chiến đấu trên chiến trường khốc liệt, thì những gì mà tôi có thể làm là trốn sau lưng bọn họ, cầu mong bọn họ không bị giết hoặc bị thương quá nặng. Với con tim nặng trĩu, tôi gật đầu cho anh ta biết rằng tôi đã sẵn sàng.

Effie: Được rồi. Đặt thứ này lên tay người đi. Người sẽ trở thành cá nhân may mắn trong the City trong một khoảng thời gian.

Saude: Giờ thì, mấy người sẽ hành xử như thành viên của băng Tingtang, còn chúng tôi sẽ là những người chia bài. Chúc may mắn nhé, mọi người.

Tôi thề rằng chúng ta sẽ hoàn thành chiến dịch này bằng mọi giá. Chúng tôi mở cửa tiến vào bên trong sòng bạc.

2-8: Máy Đánh Bạc

Sòng bạc có thể được miêu tả bằng hai từ, "bận rộn". Những tiếng hô hào liên tục lấn át nhau vọng ra từ những khu máy đánh bạc. Ánh sáng trong này chói đến nỗi một vài Tội Nhân phải che mắt lại. Và các nhân viên bảo vệ nhận ra đồng phục của chúng tôi rồi gật đầu một cái như để nói rằng chúng tôi có thể vào trong. Saude và Effie, vận đồ của người chia bài, khẽ gật đầu ra hiệu cho chúng tôi khi họ đi cùng Rodya đến chỗ thu ngân quầy giao dịch tiền tệ. Tôi cảm thấy bất ngờ trước khả năng chuyên môn của họ; từ cách biểu đạt đến tài ăn nói, một số người sẽ không hề do dự mà nghĩ rằng họ là nhân viên lâu năm ở đây.

Don Quixote: Những... Những cỗ máy chói sáng lấp lánh này là thứ ma thuật gì đây?

Gregor: Đừng cố tỏ ra bất ngờ trước tất cả mọi thứ như một đứa trẻ nữa, Don Quixote. Cô sẽ khiến mọi người nghi ngờ đấy.

Ishmael: Mấy người khách ở đây trông như sắp chết đến nơi rồi, chưa kể cặp mắt của họ cũng hiện rõ vẻ mất dần đi sự sống và đầy quầng thâm, và họ còn bốc mùi tệ hơn đám Tingtang nữa. Mấy người đó có thật sự đi tắm không thế...

Gregor: Tôi không nghĩ họ sẽ vui khi thấy cô bịt mũi mình lại ngay trước mặt của họ đâu, Ishmael à...

Ishmael: Nhưng mà, đây là cái loại mùi hôi tôi chỉ có thể ngửi được từ những người thuỷ thủ đoàn trên tàu thuyền thôi...

May thay, hầu hết tất cả bọn họ đều quá chú tâm vào cỗ máy trước mặt họ thay vì để mắt đến những việc mà chúng tôi đang làm sau lưng họ.

Don Quixote: Quản Lý Đáng Kính! Người đã bao giờ nhìn thấy thứ gì như này chưa? Tôi phải làm gì để nghe được tiếng chuông chúc mừng như những người khác đây?

<Tôi không nghĩ là tôi đã từng đến một trong những nơi như thế này trước đây, nên tôi không biết...>

Nhìn vào những biểu tượng nhấp nháy và các con số xoay mòng mòng đã dần dần bào mòn ý định hành xử như một người quản lý gương mẫu.

<Tôi, tôi đoán chỉ nhìn một chút thôi chắc không sao đâu nhỉ?>

Don Quixote: Ở đây ghi rằng bấm cái nút này! Bấm nó là những gì mà một người chỉ cần phải làm thôi sao?

Tôi thề với cây kim giờ và kim phút trên mặt tôi rằng tôi không hề có ý định bấm cái nút đó, không hề muốn bấm một chút nào cả. Cái tay của tôi nhanh chóng vươn ra để ngăn Don Quixote chạm vào cỗ máy đã vô tình loạng choạng và đập thẳng xuống cái nút đó—

<Chết dở!>

—và bằng một chuỗi sự kiện tình cờ không tương lai nào đoán trước được, ai đó đã để quên một token bên trong đó, vừa đủ để chơi một lần. Những bánh xe bắt đầu xoay theo tiếng nhạc... Chúng tôi chỉ có thể đứng nhìn sự việc này diễn ra như thế nào mà thôi.

Saude: Nhân tiện mà nói thì, tôi mong là Dante sẽ giữ những miếng dán hình xăm điều ước chúng ta lấy từ Băng Tingtang thật cẩn thận.

Effie: Tên quản lý đó sao? Đó là yêu cầu duy nhất mà chúng ta nhờ người đó làm thôi, nên mong là người đó làm tốt nhiệm vụ của mình.

Rodion: Hai người có thể trông cậy vào Dante, cặp đôi của tôi ơi~ Người ấy là một trong số ít người có trách nhiệm và ý thức được điều bản thân nên và không nên làm.

Saude: Thật tốt khi nghe được điều đó. Với vô số miếng dán chất lên nhau, họ sẽ có thể chiến thắng mọi trò chơi một cách dễ dàng.

Saude: Chúng ta chỉ cần cẩn thận không gây sự chú ý là được.

TRÚNG GIẢI ĐỘC ĐẮC!

Những người chơi bên cạnh chúng tôi choáng ngợp trước cảnh tượng trước mắt họ, không thể nói nên lời...

Vô số xèng bắn ra từ cỗ máy đánh bạc, nhiều đến nỗi tôi không dám gom hay nhặt chúng lên. Tôi thật sự rất xin lỗi, Effie, Saude. Tôi đến đây với quyết tâm sẽ làm điều gì đó đúng đắn, và tôi đã đánh sập hết tất cả mọi thứ.

Một người đánh bạc: Độc đắc ư? Là cỗ máy nào vậy?

Một người đánh bạc khác: Chỉ thế thôi, không có cảnh báo nào ư? Ngay bây giờ luôn sao?

Bảo vệ cứng rắn: Làm phiền một chút... Cho tôi kiểm tra ID.

Heathcliff: Cái thái độ gì thế? Thắng lớn ở sòng bạc là có tội hay sao?

Faust: Cơ hội thắng cược trong nơi này không hề hoạt động theo cách mà chúng ta thường thấy. Anh có thể tích trữ vận may của mình để thắng lớn hoặc cược từng đồng bạc nhỏ lẻ để hoà vốn, nhưng việc thắng giải độc đắc ngay lần chơi đầu tiên gần như là điều bất khả thi ở đây.

Don Quixote: Xèng bắn ra như mưa sao băng!

Ishmael: Tôi đã hy vọng rằng người là người có tính trách nhiệm cao nhất trong số tất cả cá nhân ở đây... Thế nhưng mọi thứ đều đổ bể hết bởi vì một lời năn nỉ của Don Quixote khiến người vứt bỏ luôn cái trách nhiệm ấy đi. Tôi thật sự rất thất vọng. Người chính là quản lý của chúng tôi, và tôi đã kì vọng người sẽ phô bày khả năng của mình và rũ bỏ đi sự thất bại đầy ô nhục là cái đám chúng tôi đây.

Những câu chửi gay gắt của Ishmael là cảnh tượng gì đó không thể diễn tả được, đến cả Gregor cũng phải kinh ngạc. Trên hết là, ánh mắt cay nghiệt của cô ấy nhìn thẳng vào tôi như thể tôi là một kẻ đáng khinh là thứ mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được trước đây. ...Nó khiến tôi như muốn kiếm một cái hố nào đó mà chui xuống luôn, nếu như có thể làm được thế ngay bên trong sòng bạc này. Chỉ một lần duy nhất này thôi, tôi cảm thấy biết ơn chiếc mặt đồng hồ của mình không có mắt để đáp trả cái nhìn của cô ấy.

Gregor: ...Chờ đã, đó không phải là vấn đề duy nhất của chúng ta đâu...

Gregor sợ hãi nhìn xung quanh, cho đến khi anh ta dừng lại để chỉ vào thứ mà anh ta vừa phát hiện ra. Và nơi mà anh ta chỉ vào là—

Gregor: Cô đã cởi bỏ lớp nguỵ trang được bao lâu rồi, Ryōshū?

—là một Ryōshū đang nhặng xị, mặc bộ quần áo cô ấy vẫn luôn mặc trên người.

Ryōshū: Ta không mặc đồ bỏ đi của kẻ khác.

Gregor: Gah... Bạn Quản Lý à, hôm nay không phải ngày may mắn của chúng ta rồi nhỉ...

<Ừa... Có vẻ như chúng ta tàn đời rồi. Theo nghĩa đen ấy...>

Effie: Chuyện này không thể nào được... Mọi công sức mà chúng tôi vất vả dày công lên kế hoạch để mọi thứ diễn ra trơn tru nhất có thể... Faust, cô đã nghĩ cái quái gì khi tự nguyện đưa cái đám ngu xuẩn này đi làm nhiệm vụ vậy hả? Cô đáng lẽ ra phải là một bộ óc thiên tài không ai có thể sánh bằng mà, đúng không? Vậy thì dùng nó đi!

Faust: Mặc dù tôi chưa làm việc cùng họ lâu cho lắm, nhưng tôi đã nhận ra được một điều: Tôi đã dần trở thành một Faust tin vào sự bất định. Khi không chuẩn bị kế hoạch trở thành kế hoạch, mọi biến số đều trở thành hằng số. Đó mới chính là 'kế hoạch' của tôi.

Effie: ......

Ishmael: ...Hà.

Faust quay sang nhìn tôi với một vẻ mặt điềm tĩnh. Nhờ có cô ấy, tôi đã biết vai trò thực sự của mình ngay lúc này.

<Được rồi... Hãy giải quyết mọi thứ như cách chúng ta hay làm rồi... Giết hoặc bị giết nào.>

2-9: Buổi Trình Diễn

Ryōshū: Bà mày đếch thể chịu nổi cái cảnh tượng này nữa. Bọn bây định phung phí thêm bao nhiêu thời gian cho lũ tép riu này hả?

Ishmael: Mấy người hay càu nhàu thường chả đóng góp được gì trong trường hợp này.

Nghe được lời phản đối của Ishmael, Ryōshū lắc đầu và làm ra vẻ mặt đầy tự tin.

Ryōshū: ... Nghệ thuật là đây này. Ngươi, đưa ta con dao.

Yi Sang: Cô vĩnh viễn có thể lấy nó khỏi tay tôi. Để lưỡi dao rời khỏi đôi tay này bay nhảy trong hư không cũng tốt thôi.

Ryōshū: Cảm ơn.

Ryōshū cầm con dao của anh ta và ném nó thẳng lên không trung. Con dao đập trúng khung neo cố định chiếc đèn chùm trên trần nhà, khiến nó rung lắc dữ dội. Quả thật... Ryōshū có thể đã suy yếu hơn so với bản thân trong quá khứ vì cô ấy đã trở thành một Tội Nhân, nhưng dù thế nào đi nữa... Cổ vẫn là kiếm sĩ giỏi nhất mà chúng tôi có, có thể một nhát kiếm cắt xuyên sắt thép như trong những đoạn câu ca dao tục ngữ thời xưa. Tất nhiên, cô ấy không coi trọng lời nói của tôi hơn là coi trong một bã kẹo cao su dọc đường, nhưng đó không phải là vấn đề ở đây. Tất cả mọi người đều nhìn lên chiếc đèn chùm đang lắc lư... Và theo lẽ thường, mọi ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào vật thể đang đung đưa trước mắt họ...

Yi Sang: Và thế là, trong phút chốc, nó rơi xuống.

Bảo vệ cứng rắn: Hả?

Bảo vệ trưởng: C-Coi chừng!

WHAAAM!

Chiếc đèn chùm rơi mạnh xuống sàn nhà, tạo ra một âm thanh to khủng khiếp.

......

Và...chỉ có như thế thôi. Không có gì khác xảy ra cả. Cả hai bên đều đứng nhìn chiếc đèn chùm đắt tiền sang trọng nằm chễm chệ giữa sàn nhà.

<Rồi, ờ, cô làm thế chi vậy? Ryōshū?>

Ryōshū: ... Một màn trình diễn (Làm màu).

Gregor: Cô vừa mới bịa ra lí do đó phải không?

Sinclair: Nhưng mà, mừng là không ai bị thương cả!

Ishmael: ... Chưa chắc đâu.

 

Saude: Để cho chắc thì... Mấy người biết mục đích của chúng ta đến đây để thắng trò chơi diễn ra ở tầng cao nhất, chứ không phải tàn phá cái sảnh sòng bạc thành đống đổ nát, đúng chứ?

Tôi dám chắc rằng một vài người không hề biết hoặc thậm chí không quan tâm, nhưng tôi đoán tôi không nên nhắc cô ấy biết.

Saude: Không chỉ đến được tầng cao nhất, mà mục tiêu còn yêu cầu chúng ta còn phải thắng được trò chơi đó nữa... Cho nên, chúng ta cần số ước nguyện đó để thực hiện chuyện đó. Tôi sẽ không báo cáo đầy đủ toàn bộ chi tiết việc làm thế nào mà số ước nguyện chúng ta vất vả thu thập được lại bị lãng phí hết vào lý do cực kỳ lố bịch đâu. Làm như thế chỉ tổ gây mất đoàn kết giữa chúng ta thôi.

Tôi buộc phải cúi đầu xuống, không dám ngẩng mặt lên, để cho chút lương tâm cuối cùng trong tim đâm thật mạnh vào lòng tự trọng của tôi vì đã là một kẻ thất bại ra sao.

Outis: Chúng ta có thể kiếm được nhiều ước nguyện nhất ở chỗ nào trong này?

Saude: Vòng xoay cạnh cổng vào. Mọi người thường xuyên lui đến sòng bạc sẽ thử vận may hằng ngày của họ bằng vòng xoay đó, rồi lấy hoặc bỏ số ước nguyện đó tuỳ thuộc vào kết quả họ đạt được.

Outis: Ra là thế sao? Thế thì tôi sẽ tìm cơ hội cướp cái hộp được gắn vào nó.

<Cô nghĩ mình có thể làm được điều đó không?>

Outis: Tôi đã tham gia và thực hiện rất nhiều chiến dịch với quy mô lớn hơn thế này rất nhiều rồi. Sai lầm lố bịch của ngài chẳng là gì so với những âm mưu hiểm độc hơn này nhiều, thưa Quản Lý. Nó chắc chắn phải là lỗi của đám vô lại làm lu mờ đi khả năng đưa ra những quyết định đúng đắn của ngài! Đừng để lời nói của chúng làm nhụt chí ngài!

<Lố bịch... Tôi hiểu rồi... Đợi đã!>

Trong lúc chúng tôi đang bận rộn lên kế hoạch dự phòng... Thì Heathcliff đã phóng thẳng đến chỗ cổng vào. Có phải chúng tôi đã quá chú tâm vào cuộc đối thoại, hoặc chúng tôi đã mất trí rồi? Dù có là trường hợp nào đi nữa, không một ai trong số chúng tôi biết anh ta định làm cái gì hết.

<Heathcliff?!>

Heathcliff: Khốn khiếp, không phải đây là lúc nên ngừng tán dóc và mau chóng đi tiếp sao?

Rồi anh ta hét thật to vào mặt mấy người bảo vệ.

Heathcliff: Tụi mày không cảm thấy xấu hổ sao?! Cái đứa tóc vàng kia là một thằng oắt con miệng còn hôi sữa. Và cái người đằng kia mà bọn tao gọi là quản lý bị mắc chứng mất trí nhớ trầm trọng còn không thể cầm vũ khí tự bảo vệ bản thân nữa. Vậy mà tụi mày còn không thể đánh bại bọn tao nữa sao? Đúng là một trò đùa mà...

Bảo vệ trưởng: Ngh... M-Mẹ kiếp, mày...

Sinclair: H-Heathcliff... Thế có hơi gắt đó...

<Đúng, đúng. Quá đáng lắm rồi đấy, Heathcliff.>

Heathcliff: Thêm một điều cuối cùng này, cái gậy mày đang cầm trên tay xứng đáng có thằng chủ tốt hơn mày nhiều.

Bảo vệ trưởng: Thằng tự kiêu nhà mày...!

Viên bảo vệ phẫn nộ vung cây gậy thật mạnh, thẳng vào người Heathcliff... ...và Heathcliff vụt một cú khiến nó bay ra khỏi tay của viên bảo vệ đó, cây gậy bay thẳng về phía vòng xoay hứng toàn bộ áp lực, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.

Saude: Hộp, hộp điều ước...!

Tôi đoán những đám khói đó đã từng là ước nguyện vụt thoát ra khỏi những gì còn sót lại của chiếc vòng xoay. Như thể bản thân đang bị bóp ngạt chết, Saude thốt lên một tiếng kêu đầy thảm thiết trước khi cô vội che miệng lại... Tôi đành phải quay sang chỗ khác để không nhìn vào cảnh tượng bi thương ấy. "Khi tôi lớn lên, tôi muốn trở thành một miếng dán điều ước, mang đến hy vọng cho tất cả mọi người!" Tôi gần như có thể nghe được những ước mơ không thể thành hiện thực của những điều ước đó trong tưởng tượng của tôi.

Heathcliff: Ê, dỏng tai lên mà nghe này, lũ điếc. Tụi mày có muốn thừa nhận với ông chủ của tụi mày về việc làm vỡ cái thứ đó trong khi đang đánh nhau với bọn tao và bị sa thải không? Hay tụi mày muốn bọn tao gánh tội thay rồi để bọn tao đi sâu vào bên trong sòng bạc?

Bảo vệ cứng rắn: Chỗ này... là may mắn của một tháng đấy...

Bảo vệ trưởng: ...... Bên trên cũng chẳng an toàn gì cho các người đâu...

Heathcliff: Ể, bọn tao cũng chưa bao giờ biết an toàn là gì cả. Rất cảm kích về lời khuyên.

Heathcliff đến chỗ tôi cùng với một bên vai bị trật khắp, chắc là lúc bị cây gậy đó đánh sượt qua.

Heathcliff: Nhìn cái gì? Mau làm việc và hồi phục lại vết thương của tôi đi.

<......>

Saude: Tôi đã quyết định rồi. Kể từ thời khắc này, tôi sẽ không bao giờ bàn bạc kế hoạch hay bất cứ thứ gì tương tự với mấy người này nữa.

Faust: Giờ mới giác ngộ được cũng hơi muộn đó.

Effie: Faust... Đây là lúc mà cô nên ngậm miệng lại.

Sau khi nói xong, tất cả chúng tôi đều lết xác lên tầng tiếp theo.

2-10: CC

Faust: Bầu không khí ở đây trông hoàn toàn khác biệt tầng bên dưới. Có vẻ như một băng Syndicate khác đã chiếm đóng tầng này.

Mariachi vui vẻ: Này, đằng kia! Vẻ mặt nhặng xị và mệt mỏi đó là sao thế hả? Mấy người không biết luật lệ ở đây sao? Khuôn mặt buồn rầu và bực bội đó là không thể chấp nhận được, thế nên hãy tươi cười lên đi!

Ryōshū: Ngươi nói vậy là có ý gì khi nhìn ta? Ta. Sẽ. CC ngươi ngay bây giờ.

Mariachi vui vẻ: Nó có nghĩa là gì?!

Ryōshū: Cắt cổ ngươi, nghĩa đấy. (首を圧し斬ってやるって。Kubi o oshi kitte yaru tte.)

<Bình tĩnh nào, Ryōshū... Cô không nên gây rắc rối để rồi đánh nhau nữa—>

Mariachi vui vẻ: Ấy, đừng để ý. Người này còn có gương mặt phức tạp hơn nữa phải không? Tay kim nào mới là mắt của người bạn đây hả?

<...Ryōshū, cô đã sẵn sàng chưa?>

Ryōshū: Hiển nhiên rồi, Dante.

2-12: Bale y Rola (Khiêu Vũ)

Người đến chơi bạc đang la hét: GAAH!!! KHÔNG PHẢI LẠI NỮA CHỨ!!! Lại thua nữa rồi, chết tiệt! Chừng nào chuyện này mới kết thúc đây?

Mariachi vui vẻ: Oye, chờ đã nào, tạm dừng một chút! Vị khách quý của chúng ta cần được chăm sóc đặc biệt này! Khách hàng ơi, tôi mong là ngài vẫn chưa quên luật lệ của bọn tôi đặt ra đấy chứ?

Người đến chơi bạc đang la hét: N-Nhưng... Đó là toàn bộ chỗ tiền mà tôi có...

Mariachi vui vẻ: Nếu ngài tiếp tục làm vấy bẩn bầu không khí trên bàn cược, chúng tôi sẽ buộc phải đánh ngài như cách chúng tôi đánh piñata đấy.

Gregor: (Ờ, piñata là gì vậy?)

<Tôi không nghĩ là tôi muốn biết đâu...>

Bị áp lực bởi lời đe doạ, vị khách đang mếu máo ấy đứng dậy. Rồi một cặp lục lạc được nhân viên đưa cho, người đó... ...Bắt đầu nhảy múa, trong lúc vẫn còn khóc lóc ỉ ôi...

Heathcliff: Giờ đến chuyện gì nữa đây...?

Mariachi năng nổ: Có một luật lệ mà tất cả mọi vị khách đến tầng này đều phải chấp hành—nếu như có thể, phải luôn nhảy một điệu mariachi truyền thống. Đánh bạc để giải trí, một hoạt động hoàn toàn chỉ để mua vui; thế nên, mọi u buồn và nỗi đau của bản thân phải được loại bỏ thông qua việc khiêu vũ và nhảy nhót.

Don Quixote: Cho phép vị hiệp sĩ này được trình diễn cho mọi người xem thế nào mới là khiêu vũ!

Ôi trời ạ, họ là những giám khảo khắt khe hơn vẻ bề ngoài nữa.

Mariachi vui vẻ: Như này không được.

Mariachi năng nổ: Động tác của cổ không đủ chân thành.

Don Quixote: Các người nói thế là có ý gì?!

Mariachi vui vẻ: Khiêu vũ chính là cánh cửa kết nối trái tim.

Mariachi năng nổ: Kẻ không có một trái tim thuần khiết thì không có ý nghĩa gì cả.

Don Quixote: ...... ...Ta nhận thấy lời đánh giá của các người thật đáng hổ thẹn.

Effie: Chuyện này ngày càng vượt quá tầm kiểm soát rồi... Cô đang làm gì thế, Saude?

Saude: Tôi chỉ đang viết trước thư xin lỗi thôi ấy mà.

 

Ishmael: Nghe có vẻ lố bịch, nhưng nếu chúng ta muốn rời khỏi tầng này sớm thì... Chúng ta cần phải khiến bọn họ cảm động trước một điệu nhảy đầy nhiệt huyết.

<Như mọi người đều biết, ký ức của tôi khá mơ hồ, nên là... nhảy đúng không...? Tôi còn không biết nó là gì.>

Mất trí nhớ gần như là một cái cớ hoàn hảo để tránh những chuyện như này. Tất nhiên, tôi không hẳn là quên khái niệm nhảy, nhưng mà tôi không nhất thiết phải nói nó ra, đúng chứ?

<Nói mới nhớ, Hong Lu, anh đã học nhảy hay cái gì đó tương tự chưa?>

Hong Lu: Tôi chỉ biết một ít biến kiểm (bian lian trong kịch Tứ Xuyên), mặc dù chỉ mới có ba người dạy tôi thôi. Để thực hiện được nó thì tôi cần một vài chiếc mặt nạ, quạt, trang điểm, và...

<... Chúng ta sẽ không thể tìm được chúng ở đây đâu. Người tiếp theo.>

Heathcliff: Ừ thì, tôi đã dẫm lên chân vài tên quý tộc ở mấy cái vũ hội rồi.

Yi Sang: Nội tâm tôi đang bày tỏ sự sợ hãi.

Ishmael: ... Tôi á? Tôi dành nửa đời mình ở trên một con tàu đấy.

Don Quixote: Khiêu vũ chính là sở—! Hrrmph! Ngừng ngay cái việc bịt mồm khi tôi đang nói đi!

Ryōshū: Lâu lâu làm một điệu múa kiếm cũng không tệ. Ta sẽ quét sạch mọi thứ luôn.

Outis: Mặc dù giai điệu duy nhất mà tôi từng nhảy trong suốt cuộc đời mình là tiếng nhạc tập thể dục mỗi buổi sáng trong lúc điểm danh tập thể, nhưng nếu quản lý ra lệnh, tôi sẽ lập tức làm những gì tôi có thể—

Rodion: Ừ-Ừ thì, Dante à... tôi gần như giỏi hết mọi thứ, nhưưưnggg, điệu nhảy của tôi có chút...hơi xấu hổ... Hahah!

Gregor: Tôi không phiền đâu, ngoại trừ việc cánh tay của tôi có thể mất kiểm soát do phấn khích và lao đến chặt đầu khán giả.

Meursault: ......

Faust: Faust không cần thiết phải nhảy nhót để thư giãn, nhưng tôi có thể trình diễn một điệu nếu như nó là vì nhiệm vụ. Tuy nhiên, thứ họ muốn không phải là sự hoàn hảo tuyệt đối. Họ đang tìm kiếm thứ gì đó bất ổn và chưa được mài giũa.

Rodion: Sinclair!

Sinclair: Gì cơ?!

Rodion: Bé từng nhảy một hai điệu khi còn nhỏ mà, đúng chứ?

Sinclair: N-Nhảy sao? À thì tôi...từng học một khoá múa lục lạc cơ bản ở trường trong môn nghệ thuật tự do...

<Cậu ta cũng xuất thân từ gia đình khá giả sao? Làm sao cô biết được thế, Rodya?>

Rodion: Tôi có thể đoán được qua cái cách cậu ta đi đứng và nói chuyện. Ngược lại, những người vô học vô văn hóa thì... Pfheh... Nhìn là biết ấy mà, người biết đấy?

Rodya khẽ cười nhìn Heathcliff, rồi luồn ra đằng sau Sinclair vòng tay quanh vai cậu ta..

Rodion: Được rồi nào~ Bé Sinclair ơi, chị có một, một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng cho bé đây.

Sinclair: Hả? Này? Rodya? Chị đang làm gì...

Một lát sau, Sinclair lặng lẽ bước lên sân khấu.

<Sinclair... Cậu có thể làm được.>

Ishmael: Đúng thế, nghĩ về những lúc mà Heathcliff đánh đập và chà đạp cậu đi...

Sinclair: Tôi, tôi...

Sinclair quay mặt về phía Rodya, trông cậu vẫn rất căng thẳng.

Sinclair: Tôi… có thật sự đủ sẵn sàng cho chuyện này chưa?

Rodion: Hỏi sai rồi, Sinclair. Đây là điều mà chỉ một mình bé có thể làm được thôi.

Cậu ta gật đầu đáp lại.

Mariachi vui vẻ: Cách lắc tay đó... Biểu cảm trầm tư đó... Nhịp điệu bị kiềm chế đó... Tuyệt hảo!

Mariachi năng nổ: Thật tĩnh lặng... Nhưng sự tĩnh lặng ấy lại khuấy động trái tim tôi... Chàng trai trẻ này—cậu ta đang truyền tải điều gì đó từ sâu bên trong... Thật tuyệt vời làm sao... Cậu ta đang chiến đấu với thứ bóng tối đang bị kìm hãi bên trong và nỗi day dứt trong lòng bằng những điệu nhảy ấy...! Ôiii... Ánh lửa phai tàn trong đống tro bụi rực sáng...đang nhóm lửa cho giai điệu...để điệu bộ hoà mình cùng vũ khúc ấy... Những thứ này dung hoà nên cảnh tượng của một đốm lửa trại cháy sáng rực rỡ xuyên suốt màn đêm đen! Và chúng ta đang chứng kiến hàng triệu áng tro tàn tung bay phấp phới trên đốm lửa trại đã vụt tắt!

<Xin lỗi, gì cơ?>

Mariachi vui vẻ: Chàng trai trẻ, sao cậu không gia nhập vào nhóm chúng tôi đi? Cậu rất có tố chất để trở thành một ngôi sao lớn đấy.

Saude: Cậu bé đó thuộc quyền sở hữu của công ty chúng tôi. Mấy người biết việc thu nạp người có tài năng quý giá của công ty tập đoàn sở hữu đương thời mà không có sự cho phép là một tội nghiêm trọng đúng không. 

Chỉ mới vài tiếng trước đây, Sinclair cũng chỉ là một trong số mấy tên đầu đất trong nhóm chúng tôi, ấy mà bây giờ cậu ta đã được tôn lên làm tài sản quý giá nhất của công ty rồi.

Mariachi vui vẻ: Thật là một màn trình diễn ấn tượng. Các người muốn lên tầng trên cùng của sòng bạc, đúng chứ?

Mariachi năng nổ: Các người có thể đi rồi. Vì các người xứng đáng.

Mariachi vui vẻ: Mặc dù hãy cẩn thận, mấy người ở tầng trên không dễ gì thương lượng đâu. Mấy tên đó không hề có một chút khái niệm gì về niềm vui cả.

Sinclair chạy về chỗ chúng tôi với một gương mặt đầy phấn khích.

Sinclair: Những cảm xúc bồng bột trong bên trong mình... Hoá ra đây chính là cảm giác đó. Nó khiến tôi băn khoăn rằng tại sao tôi luôn nghĩ mọi thứ lại khó khăn đến thế. Giờ thì tôi đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi.

Tôi tò mò muốn biết về nỗi dằn vặt trong nội tâm mà cậu ta phô diễn thông qua điệu nhảy đã khiến cả băng Syndicate cảm động khôn xiết kia. Và một chàng trai trẻ như cậu ta đã trải qua loại gian khổ gì… Nhưng những câu hỏi ấy có thể đợi được câu trả lời; còn bây giờ, chúng tôi bước tiếp lên tầng thứ ba.

2-13: Lời Chào Đầm Ấm

Tay chơi mạt chược gây hấn: Chúng ta có gì đây?

Tay chơi mạt chược khoe khoang: Các người có biết các người vừa đi vào đâu không?

Tay chơi mạt chược gây hấn: Cứ thử quậy phá đi rồi bọn ta sẽ róc xương lột da tạo kiểu độc nhất cho các ngươi luôn.

Tay chơi mạt chược khoe khoang: Sau đó bọn ta chặt từng đốt xương một của các ngươi ra làm thành bài mạt chược và chơi với chúng.

Ishmael: Trời ạ... Chào đón đầm ấm thật đấy.

Heathcliff: Feh, tôi không phải kiểu người phớt lờ đi cái kiểu chào đón như thế đâu. Ê! Xéo ra!

2-15: Choáng Ngợp

Tay chơi mạt chược khoe khoang: Các ngươi biết điều mà ý tứ đi, bởi vì dám làm gì không phật ý là bọn ta xử chết các ngươi luôn đấy.

Effie: Tôi xém quên mất... Những người như này là kiểu người luôn sử dụng loại ngôn ngữ thô tục... Có tin đồn rằng bọn họ đã triệt hạ vô số thành viên của các băng Syndicate đối địch chỉ bằng những lời nói gây chấn thương tâm lý qua miệng lưỡi của mình.

Heathcliff: Ê! Cẩn thận cái mồm của bọn mày trong khi tao—

Tay chơi mạt chược khoe khoang: Mày đang nhìn ai mà nói thế hả thằng oắt con? Biến mẹ nó khỏi tầm mắt của bọn tao nhanh lên được không? Cái cặp mắt chó của mày nhìn ngứa chết đi được…

Tay chơi mạt chược gây hấn: Bình tĩnh đi anh bạn. Tao vừa mới gào giọng chửi một đứa như thằng này xong, giờ giọng tao như con gà mắc đẻ vậy.

Tay chơi mạt chược khoe khoang: Tao thì đếch quan tâm, bọn này đầu còn không có não nữa chứ gì? Cái thứ gì tròn tròn trên đầu tên kia thế? Bóng bay toàn khí ngu à?

Heathcliff: ......

Gregor: Hm, cô có nghĩ bọn họ học chửi cùng một lò không?

Rodion: ... Pft. Ý—Ý tôi là, nghe cũng khá buồn cười mà. T-Tôi không hiểu tại sao anh lại nhìn tôi như thế~

Heathcliff: ...Chết. Bọn mày chết hết với tao!!

 

<Chúng ta nên làm gì đây? Nếu như cứ tiếp tục đánh nhau thì chúng ta không thể đi tiếp được...>

Ishmael chợt cười khúc khích khiến tôi có chút bất ngờ.

Ishmael: Cần gì phải nghĩ ngợi chứ? Chúng ta có át chủ bài ở đây mà.

<Chúng ta có cái gì cơ?>

Ishmael: Có đúng người để dạy cho bọn chúng "một bài học nhớ đời".

Ryōshū: Sau khi các ngươi đã @#$@#$@$#% xong, thì $#%@#$ luôn. Tiếp theo, các ngươi @%#$#^ cái @$%@$% và nhúng nó vào #$#@. Cuối cùng thì...

Tôi không bao giờ biết rằng miệng lưỡi của con người lại có thể miêu tả một cách đầy đủ chi tiết một sự việc bệnh hoạn và kinh tởm đến mức đáng sợ như thế này được. Đôi mắt của những tên côn đồ bừng sáng lên một cách mãnh liệt—một vài người còn đang ghi chép lại.

Tay chơi mạt chược gây hấn: Tôi sẽ thành thật, tôi vừa trúng tiếng sét ái tình rồi.

Tay chơi mạt chược khoe khoang: Hoowee, không thể nào tàn bạo hơn... Không lẽ cô là kẻ mà người ta hay ca tụng là phù thủy ngôn từ à, ờm, thưa quý cô?

Heathcliff: Không. Cái đó đích thị là từ mồm của phù thủy hàng thật.

Kể cả Heathcliff, người hẳn đã có một cuộc đời nghiệt ngã hơn phần lớn người ở Backstreets, cũng phải rùng mình.

Yi Sang: Tôi không thể nào không thán phục sự sáng tạo này được. Quả thật, ngòi bút... Không, miệng lưỡi mạnh hơn đao kiếm.

Ishmael: Tôi cứ tưởng là tôi đã quá quen thuộc với những lời chửi rủa của thuỷ thủ đoàn rồi, bởi nửa cuộc đời của tôi dành ra để lang thang trên biển cả... Nhưng qua chuyện này khiến tôi nhận ra rằng vốn từ vựng của mình chỉ mới là bề nổi của tảng băng mà thôi.

Saude: ...... Tôi thật sự không tài nào hiểu được tại sao các cấp trên lại gán xếp mấy người thành một nhóm cơ chứ.

Faust: Tôi nghĩ sự sắp xếp này không đến lượt những người như chúng ta hiểu.

Saude: Và tôi vẫn đang cố gắng tìm hiểu ý nghĩa đằng sau việc đánh giá nhân sự này... Nhưng, tôi đoán...như này cũng không đến nỗi tệ lắm.

Faust: Saude, cuối cùng cô cũng đã đạt đến giai đoạn chấp nhận. Xin chúc mừng.

2-16: Người Tham Dự

<Không ổn chút nào cả. Chúng ta đã lên tầng cao nhất rồi, nhưng chúng ta không có đủ ước nguyện...>

Rodion: Aah~ Không cần phải lo đâu. Tôi đã luôn muốn nói điều này với người rồi, và tôi nghĩ cũng đã đến lúc tôi nói ra điều đó. Thật ra tôi đã chôm được một ít ước nguyện ở tiệm đồ cổ trước đó. Tuy không nhiều, nhưng vừa đủ để xài đúng chứ?

Rodion lấy một miếng dán điều ước có một ít chữ khắc trên đó ra cho chúng tôi xem.

Saude: Tại sao cô không nói cho chúng tôi biết sớm hơn chứ?

Rodion: Như cô từng nói, muốn đánh bạc thì phải luôn phô ra vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc. Tôi không muốn bất kỳ ai trong số chúng ta làm lộ chuyện và khiến mọi thứ phức tạp hơn. Còn về vai trò của ông trùm~ Người có phiền không nếu tôi mượn tạm chức vụ đó nhé, Dante?

Tôi gật đầu, dù sao thì tôi cũng chẳng thể giúp được gì nhiều. Cho dù nếu tôi có làm tròn vai diễn của mình đi nữa, thì tôi cũng buộc phải quỳ xuống từ bỏ nó, bởi vì mọi thứ đều đang đi đúng hướng của bọn họ muốn.

Saude: ...Nếu là tôi của mấy tiếng trước thì tôi sẽ kịch liệt phản đối chuyện này. Nhưng giờ thì...

Rodion: Quyết đoán lắm. Tôi chưa bao giờ thua một cái gì hết khi dính dáng đến tiền bạc. Được rồi... Người tham dự ván cược vào rồi đây~ Đợi đã, tôi không phải người cuối cùng sao? Ôi, đi tong màn xuất hiện siêu ngầu của mình rồi.

???: Cô là...?

Rodion: Tên tôi là Rodion. Tôi đến đây để đánh cược để được quyền vào tầng hầm.

???: Pwfhah! Tôi mong chờ sẽ gặp được "kẻ cướp ước nguyện" khét tiếng bằng xương bằng thịt chứ, và xem ai xuất hiện đây này? Chẳng phải cô hơi quá tự tin cho một kẻ vô danh không tiếng tăm rồi sao?

Rodion: Thật nhàm chán làm sao~ Có là tay to mặt lớn đi nữa cũng không quan trọng đúng không nào? Quan trọng ai mới là người thắng cuộc.

???: Cô nói cũng không sao. Bằng chứng cô lên được đây cũng đủ để chứng minh cô có đủ tố chất rồi. Hân hạnh gặp mặt. Tôi là Aida. Và đây là...

Ông trùm băng Tieqiu: Ôi trời ạ, lưng ta đau quá.

Rodion: ...Robot sao? Không, là cơ thể nhân tạo...?

Ông trùm băng Tieqiu: Nhìn cái gì? Chưa bao giờ thấy người được cấy ghép bộ phận máy móc toàn thân bao giờ à?

Rodion: Không phải mẫu này... có hơi cổ đại quá không? Trông như thứ nên được trưng bày trong viện bảo tàng ấy.

Ông trùm băng Tieqiu: Càng cổ càng giá trị, như người xưa từng nói. Gia cố thêm vài lần, và giờ nó còn kiên cố và bền hơn mấy cái mẫu mới toanh trên thị trường. Tại sao thằng nhóc đó lại lề mề thế không biết? Thằng nhãi kiêu ngạo nghĩ nó có thể đến muộn vào những lúc quan trọng như thế này à?

???: Xin thứ lỗi cho. Tôi vừa có việc đột xuất.

Rodion: ?!

Aida: Anh nghĩ anh là trung tâm của thế giới hay sao, Sonya? Anh thèm muốn sự chú ý đến nỗi phải đến muộn thế này và bắt mọi người phải ngắm nhìn anh?

Sonya: Haha, tôi không có ý đó. Nếu có thể thì tôi nghĩ cô mới thích hợp làm nhân vật chính đấy, Aida à.

Rodion: ......

Sonya: Đã lâu không găp, Rodya.

Aida: Cái gì? Hai người quen biết nhau sao?

Sonya: Hãy nghĩ hai chúng tôi... là đồng hương đi. Có đúng không, Rodya?

Rodion: Vậy, cậu...vẫn lãnh đạo nhóm Yurodiviye sao?

Sonya: Không biết nữa, còn quá sớm để nói "vẫn"... Cậu mới chính là người đã tự mình bỏ đi đó.

Aida: Thôi thôi, nói chuyện phiếm đủ rồi. Giờ chúng ta đã đủ người, nói sơ qua luật chơi nào. Bốn nhà thầu của sòng bạc đều đang ở đây: Sonya, Aida, băng Tieqiu, và...đại diện cho ông trùm của Băng Tingtang...một kẻ vô danh tiểu tốt đáng ngờ... Không được gian lận hay dùng bất kỳ mánh khoé nào trong lúc chơi cả. Nếu như bị phát hiện, thì sẽ bị loại ngay. Không cần phải nói, bất cứ thứ gì liên quan đến sử dụng ước nguyện cũng đều bị cấm.

Ông trùm băng Tieqiu: Ngay khi các người bị bắt vì tội gian lận, thì sẽ phải chịu án tử ngay tức khắc! Các người sẽ phải hối hận!

Rodion: ......

Aida: Chúng ta sẽ chơi ba ván bài, và người có nhiều phỉnh nhất sẽ thắng. Hiểu hết rồi chứ? Người thắng cuộc sẽ đi thang máy xuống sâu bên dưới lòng đất của sòng bạc đến nơi cất giữ Cành Vàng. Đó là kho báu của người chủ cũ của sòng bạc này, người đã cố gắng độc chiếm nó, đào cả một đường hầm để tìm được nó. Nhưng rồi lại đột nhiên qua đời không rõ nguyên do, nên chúng ta bất đắc dĩ trở thành những nhà thầu "may mắn"...

Rodion: ...Quả thật là một cách rất tinh tế để nói rằng người đó đã chết theo một cách rất đáng ngờ.

Sonya: Haha, ôi Rodya. Cậu vẫn luôn hoài nghi như trước đây nhỉ?

Rodion: ... Im đi. Làm sao mà các người biết về sự tồn tại của Cành Vàng? Tôi không nhớ là thông tin về được tiết lộ một cách công khai như thế này.

Aida: Bất kỳ băng Syndicate có tiếng nào cũng đều đã nghe qua tin đồn đó. Về những người tìm kiếm Cành Vàng được chôn sâu bên dưới chỗ này...cùng với tiền tài của cải mà nó sẽ mang lại cho người sở hữu.

Rodion: Nếu đúng là như vậy, có vẻ như ai đó đã bắt đầu ham mê sự giàu sang phù phiếm rồi nhỉ? Tôi tưởng cậu đã cảnh cáo tôi phải tránh xa những thứ như thế mà, Sonya. 

Sonya: Cành Vàng có thể được sử dụng cho những mục đích cao cả hơn, Rodya à. Mục đích của tớ vẫn như trước. Phá huỷ hệ thống chế độ áp bức và bóc lột, ngăn chặn sự phân biệt giàu nghèo...

Ông trùm băng Tieqiu: Trời ạ, cậu ta lại bắt đầu nói những thứ cao siêu vô nghĩa rồi. Ai đó ngăn cậu ta lại đi.

Sonya: Tôi xin lỗi. Nó khiến tôi nhớ lại ngày xưa. Khá buồn cười đấy chứ. Tớ luôn phải ngăn không cho cậu tiếp tục đụng vào cờ bạc và tiền bạc một cách vô độ được. Thế nhưng giờ chúng ta lại ngồi đối mặt nhau cùng những lá bài trên tay trong một ván cược may rủi để thực hiện mục đích riêng biệt của chúng ta. Mục đích của cậu là gì thế?

Rodion: ... Giành chiến thắng.

Sonya: ... Tất nhiên rồi nhỉ.

2-17: Dừng Lại Ngay

Aida: Chúng ta đã đến ván bài cuối cùng rồi. Mọi người đều nhìn rõ số phỉnh của mình hiện tại chứ?

Rodion: Hm, tôi chơi tất tay hết.

Aida: ... Tất tay?

Sonya: Ooh~ Bài tốt rồi sao, Rodya?

Ông trùm băng Tieqiu: Hah~ Cái vẻ mặt đắc chí đó khiến ta thấy hơi khó chịu rồi đó có biết không? Cô đang tự đẩy mình đến chỗ chết đấy, dựa vào đâu mà cô chắc rằng mình sẽ thắng hả?

Rodion: Tôi là kiểu người sẽ cược hết tất cả mọi thứ vào ván cuối cùng mà.

Rodion: ......

Ông trùm băng Tieqiu: Dừng lại ngay. Kéo tay áo lên. Đừng nghĩ ta không thấy cô đang cố gian lận.

Rodion: Gì cơ?!

Ông trùm băng Tieqiu: Cô vừa mới áp một miếng dán điều ước lấy được từ trùm băng Tingtang lên tay xong. Cô đang cố thu hết số phỉnh của ván bài này để cô có thể một mình độc chiếm Cành Vàng. Tất cả mọi người mau nhìn đi! Ngay bên dưới tay áo của cô ta. Chắc chắn chính là miếng dán, đúng không nào?

Rodion: ... Có bằng chứng nào không?

Sonya: Xin lỗi, Rodya, nhưng có thể cho tớ nhìn cổ tay của cậu một chút không?

Rodion: ......

Ông trùm băng Tieqiu: Không, không được! Đừng có chạm vào cô ta. Như ta thấy, cả hai người có thể là đồng bọn. Giờ thì, ta sẽ bóc trần sự gian lận này, nên quan sát thật kỹ vào đấy nhé? Ta biết rõ là con hồ ly ranh ma này thế nào cũng chơi bẩn mà.

Aida: Chờ đã nào... Tình huống này...cùng lời thoại đó...đều nghe cứ quen quen sao ấy. Có lẽ nào tôi đã nhìn thấy cảnh này đâu đó trước đây sao?

Rodion: Người có địa vị cao lại có tư duy thật nông cạn. Ông thật sự kẹt xỉ vậy sao?

Ông trùm băng Tieqiu: Rồi bọn họ không dạy cô là lấy trộm ước nguyện đi đôi với trách nhiệm ư?

Rodion: ... Ông lậm phim ảnh hơi quá rồi đó? Cái gì lấy trộm cơ? Nếu không tìm thấy gì cả, thì ông có chịu bỏ bài và ra về không?

Ông trùm băng Tieqiu: Hah, gan dạ lắm. Được thôi, ta sẽ đặt cược hết toàn bộ mọi thứ ta có cho một cái miếng dán điều ước trên tay cô. Còn cô?

Rodion: Tương tự như ông thôi. Vậy, một trong hai chúng ta chuẩn bị trắng tay rồi đấy? Sao nào, ông có sợ không?

Ông trùm băng Tieqiu: Pahahahah! Hay đấy, cô học lỏm cái thói đó từ ai à? Dù sao thì, coi như là nhất trí rồi đúng không?

Aida: Ôi trời... Chuyện này đúng hệt như những gì tôi nhớ... Tôi khá chắc kết quả sẽ là...

Ông trùm băng Tieqiu: Bắt đầu nào, xác thực mọi chuyện thôi~ ...... Wuhuh? Chuyện gì thế này? Ta đã nhìn thấy. Ta đã thấy con hồ ly ranh ma này chạm vào cổ tay mà! Không—không thể nào...

Sonya: Có nghĩa là ông đã bị loại. Thật đáng tiếc.

Rodion: Rồi chuyện gì xảy ra với kẻ thua cuộc? Bị chặt mất một cái tay hay gì?

Sonya: Cậu đang đùa đúng không, Rodya? Thật vô nghĩa khi loại bỏ một cái tay máy.

Ông trùm băng Tieqiu: Không, chuyện này... Chuyện này không thể nào xảy ra được...

Sonya: Người thua cuộc sẽ mất trắng, nhưng vô cớ buộc tội người khác thì cần phải bị xử lý nghiêm.

Aida: Đợi đã, anh đang...?

Rodion: ......

Rodion: Gweh... Cái quái...!

Aida: Trời ơi, vì lợi ích và an nguy của mọi Wing (Cánh), anh LÀM ƠN cảnh cáo tôi trước chứ—nói trước một tiếng thôi cũng được rồi!

Aida: Eo ôi... Nhìn đống dầu nhớt và dịch tuỷ chảy ra kìa... Bwegh.

Sonya: Cậu còn nhớ chứ, Rodya? Nó là máy nén rác tụi mình đã nhìn thấy ở bãi phế liệu tại Backstreets đấy.

Rodion: ......

Sonya: Trước đây tớ đã từng nói với cậu rồi. Rằng tầng lớp vô sản chúng ta nên đoàn kết lại để triệt hạ tầng lớp thống trị và xây dựng một xã hội mới. Và rồi cậu đáp lại: "Nếu ý của cậu là chúng ta nên gom đám nhà giàu lại và đập chúng bẹp dí dưới một cái máy nén rác, thì tôi sẽ theo cậu."

Rodion: ... Sửa lại một chỗ: Tôi nói là "đè bẹp và cho họ nổ tung".

Sonya: ... Là vậy ư. Rodya, cậu vẫn còn đắn đo về việc trở lại nhóm Yurodiviye sao?

Rodion: Tôi...

Gregor: Mọi người... có nghe thấy một tiếng đập lớn không?

Saude: Chắc chắn có. Sau khi vừa có một cuộc cãi vã về... ước nguyện.

Heathcliff: Cái gì? Bọn họ phát hiện ra rồi sao? Ê, đừng có trố mắt nhìn và quay cái đồng hồ đó lại đi.

Ishmael: Trời ơi, làm ơn đừng có đẩy nữa. ...Aaah!

Sinclair: Hả, ối—?!

Không may, cánh cửa mà chúng tôi tựa vào là một khung gỗ mỏng manh được phủ một lớp giấy cũng mỏng không kém. Ngay khi cánh cửa đổ xuống thì chúng tôi đều ngã nhào vào bên trong căn phòng.

2-18: Người Thắng Cuộc

Aida: Ờ... Các người là ai...?

<Rodya, mọi chuyện sao rồi?!>

Sonya: Quen được bạn mới à, Rodya?

Sonya lật bài của anh ta lên.

Sonya: Ván bài đã kết thúc. Cô đã thắng, Rodion. Tôi không có phản đối nào hết.

Rồi cậu ta bước ra khỏi cửa và không hề quay trở lại. Thay vào đó, những tiếng vỗ tay át đi sự lặng tiếng của căn phòng.

Aida: Haha, chúc mừng... Tôi rất thưởng thức khoảnh khắc này, nhưng... Tôi không thể ngầu như Sonya được. Bởi vì cô đã mang bạn mình đến, nên tại sao tôi không giới thiệu vài người bạn của mình nốt nhỉ?

Gregor: ... Cô biết đó, ờ, tôi khá chắc tôi đã nghe một thành viên trong băng của cô nói rằng cờ bạc chỉ chơi cho vui thôi.

Aida: Mhm. Vậy thế chuyện này không phải vui hơn việc chấp nhận thất bại ngay và luôn sao?

Rodion: Cô định sẽ dùng đến vũ lực bất kể ai thắng đi nữa, đúng không?

Aida: Pfh. Nghĩ mà xem. Tôi có sức mạnh và cả nhân lực, nên tại sao tôi lại phải từ bỏ Cành Vàng chỉ vì một ván bài ba vòng bảo tôi phải làm thế chứ?

Rodion: Được thôi. Tôi khá mừng cô là kẻ nổi loạn đấy. Vì tôi cũng bắt đầu chán ngấy việc ngồi không rồi.

2-19: Nhánh J-03

Cố gắng không đạp vào đống bầy nhầy của ông trùm băng Tieqiu—Sinclair cố cầm cự để không nôn trước thi thể nhân tạo rỉ nhớt và dịch tuỷ ấy—chúng tôi tiến đến thang máy. Rodya là người đầu tiên phàn nàn về xác côn trùng chết vào chuyến đi lần trước, nhưng ngay lúc này đây, cô ấy không nói gì và tiến đến chỗ thang máy và bấm nút xuống tầng hầm. Và khi cả nhóm im lặng hết... Saude liên tục chất vấn Rodya những câu hỏi mà cô cảm thấy khó hiểu.

Saude: ... Làm thế nào mà cô có thể thắng được mà không dùng bất kỳ ước nguyện nào hết vậy? Không đợi đã, trước đó nữa, điều gì khiến cô tự tin rằng chắc chắn cô sẽ thắng chứ?

Rodion: Trời ạ, bình tĩnh nào, gái ơi... Hỏi từng câu một thôi. Được chứ?

Rodya cố gắng làm Saude bình tĩnh lại, rồi từ từ giải thích tất cả mọi thứ.

Rodion: Ông trùm băng Tieqiu đã luôn dè chừng băng Tingtang ngay từ đầu rồi.

Meursault: Làm sao cô biết được điều đó? Cô không thể nào đọc được biểu cảm qua cơ thể máy móc nhân tạo đó được.

Rodion: Mọi lý do đều có thể khiến ông ta phải nghi ngờ đến bọn họ. Suy cho cùng, Băng Tingtang sở hữu một chiếc máy trích xuất ước nguyện là điều mà ai cũng biết. Ông ta chắc chắn rằng ông trùm hoặc ai đó dại diện cho hắn ta sẽ sử dụng nó trong ván cược này.

Effie: Vậy là... Cô cố tình làm như thể cô đang sử dụng miếng dán để ông ta phát giác và lật tẩy cô sao?

Rodion: Đúng thế! Rồi tôi tuyên bố rằng mình chơi tất tay hết luôn~ Tôi chỉ cần trông đáng ngờ một chút trong mắt của ông ta thôi. Một tay bạc chiến thắng luôn tự tạo ra cơ hội và đánh cược vào nó. Fuhu.

Saude: ......

Rodion: Ý tôi là, nhìn mọi người xem. Mấy người thậm chí cũng nghĩ rằng tôi sẽ sử dụng miếng dán điều ước đúng không? Nếu phải nói thật thì, mấy cái miếng dán điều ước và mấy thứ như thế chỉ là hy vọng và ước muốn hão huyền được đặt cho cái danh nghe cho nó cực kỳ quan trọng thôi. Đối với những người có niềm tin mãnh liệt vào chính bản thân họ, thì nó chỉ là một tờ giấy kỳ quặc không hơn không kém.

Saude: Điều đó không thể nào là sự thật được... Công nghệ liên quan đến điều ước của Tập đoàn J được chính thức công nhận là một bán Singularity (semi-Singularity) với chất lượng hiệu quả đã được qua kiểm định công khai. Hàng trăm ngàn người lệ thuộc vào ước nguyện cho mọi khía cạnh trong đời sống của họ...

Rodion: Tôi đoán là thời buổi này thì chẳng có gì có thể cho mọi người sự tự tin mà họ cần như nó cả. Nhưng tôi ư? Tôi thì khác. Tôi luôn tin vào chính mình.

Yi Sang: ... Có niềm tin đồng nghĩa với tâm trí có thể tránh được việc rơi xuống hố sâu vô tận. Xin hãy cho tôi biết làm thế nào để một người có thể đạt được niềm tin đó?

Rodion: À, nó sao? Thật ra siêu đơn giản luôn. Tôi sẽ nói cho anh biết bí quyết đó, nên là nghe kỹ nhé.

Sinclair: Ooh...

Rodion: Chỉ cần nghĩ: "Mình là người tuyệt vời nhất trên thế giới này, nên tất cả những gì người khác nói là vớ vẩn!"

Faust: Điều đó nghe rất hợp lý. Faust cũng đồng tình với ý kiến đó.

Sinclair: ......

Yi Sang: ... Lẽ ra tôi không nên hỏi thì tốt hơn.

<Rodya... Đừng nói là đó là cách mà cô nhìn nhận lời nói của tôi nhá...?>

Đáng buồn thay, niềm vui của người thắng cuộc không kéo dài lâu.

Một hang động hiện ra cùng vô số tiếng cuốc chim đập vào những bức tường đá gồ ghề, và chúng tôi nhìn thấy nhiều bảo vệ đang đứng canh gác nghiêm ngặt trước một kho tiền. Như thể để cảnh cáo rằng chúng tôi sẽ không thể đi đến tầng sâu nhất của nơi này một cách dễ dàng được.

Rodion: Đợi đã nào! Vậy việc chúng ta thắng được ván bài trên kia vô nghĩa thật sự! Tại sao chúng ta cứ luôn phải lén lút thế này vậy? Và những người nô lệ đang đào đá kia là ai?

Saude: Mặc dù chúng ta đã có được quyền sở hữu rồi...nhưng chúng ta không có gì để chứng minh là chúng ta đã thắng cả, và giờ đối với bọn họ thì chúng ta giống như những kẻ đột nhập hơn.

Công bằng mà nói thì bất kỳ ai cũng sẽ tưởng chúng tôi là những tên trộm nếu họ thấy chúng tôi đang lẩn trốn gần một kho tiền thế này.

Ishmael: Khai quật kiểu này cũng quy mô phết đấy chứ. Họ còn chừa chỗ để xây kho tiền nữa, trong khi đang đào một đường hầm như này.

Rodion: Thật là một cảnh tượng tráng lệ... Khi tôi chết đi, xin hãy chôn tôi trong một núi tiền như thế nhé. Tôi muốn lấp đầy hai lá phổi bằng hương thơm của đồng tiền khi trút hơi thở cuối đời của mình.

Gregor: Nhân tiện thì về cái người cũng ngồi tại bàn chơi đó... Cô quen biết cậu ta ở đâu đó sao?

Rodion: ... Một người bạn cũ ở quê nhà thôi.

<Có gì đó mách bảo tôi quá khứ giữa hai người phức tạp hơn vẻ bề ngoài nhiều.>

Rodion: Greg thân mến à, sự tái ngộ luôn là chuyện không mấy dễ chịu gì. Không phải anh cũng cảm nhận được sự căng thẳng và áp lực vào cái lần anh gặp lại những người đồng nghiệp cũ sao?

Gregor: ... Cái đó thì không cãi được.

Hong Lu: Có thứ gì đó đang di chuyển bên trong những cái lồng sắt kìa. A liệu đó có phải là thú cưng mà họ đang nuôi không?

Ishmael: ... Gia đình anh thường xuyên gọi những sinh vật hành xử một cách hung tợn như thế trong lồng là vật nuôi á?

Faust: Đó là Peccatula.

<Bọn họ nghĩ bọn họ có thể thuần hoá Dị Thể sao?>

Gregor: Yuri sẽ đập ra bọn họ ra bã trong sự chế giễu nếu cổ nghe được cái này.

Sinclair: Ôi chị Yuri...

Faust: Theo lý thuyết thì có thể. Nghiên cứu cho thấy chúng sở hữu trí thức gần tương đương với con người và theo kinh nghiệm đó một phương pháp quản thúc chúng ra đời, chỉ thế thôi.

Ishmael: Hờ... Nếu như chuyện đó thật sự có hiệu quả, thì tôi đoán chúng có thể được thuần hoá thành những con chó canh gác tốt đấy chứ.

Hong Lu: Ồ? Nhìn kỹ hơn thì những người này đều mất đi ngón tay hoặc một vài bộ phận nào đó trên cơ thể.

May mà lần này cậu ta không thêm câu "Đây là mốt thời trang ngày nay sao?" hoặc bất kỳ lời lẽ khả ố nào khác.

Hong Lu: ... Đây là mốt thời trang của ngày nay sao?

<......>

Xém. Xém không nói rồi.

 

Gregor: Tch... Chúng ta có lính canh gác và Peccatula... Chuyện này bắt đầu phiền phức rồi đây...

Rodion: Có ý tưởng nào hay ho nào không Greg? Anh từng xông pha trên chiến trường mà. Thử làm gì đó đi.

Gregor: Chuyện đó thì có liên quan—Ê ê, đừng có đẩy!

Bị Rodya đẩy khỏi chỗ nấp, Gregor loạng choạng bước ra trước khỏi chỗ chúng tôi... ...Rồi tông vào một nô lệ đang cuốc đá một cách cật lực.

Người nợ tiền bị bắt lại: ......?

Gregor: ......

Dường như họ không thể nói nên lời, chỉ lặng lẽ nhìn nhau như thế.

Gregor: C...Chào đằng ấy, có vẻ như mọi chuyện không hề suôn sẻ cho hai chúng ta nhỉ? Hay là chúng ta quên chuyện vừa xảy ra đi ha?

Người nợ tiền bị bắt lại: ......

Gregor: Chúng tôi không có hứng thú với số tiền bên trong kho bạc đó. Ý tôi là nếu được cho tiền thì chúng tôi không ngại lấy đâu—nhưng ý tôi muốn nói là, chúng tôi chỉ muốn tìm đường đi xuống bên dưới thôi. Tôi không muốn gây sự gì đâu. Tại sao chúng ta không giả vờ chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra và tiếp tục công việc của đôi bên đi?

Người nợ tiền bị bắt lại: B...Bốn... Bốn mươi bảy triệu chín trăm hai mươi ngàn... Bốn mươi bảy triệu chín trăm mười ngàn... Bốn mươi bảy triệu chín trăm ngàn...

Ryōshū: Nói cho rõ ràng đi, bằng không ta NNNT (のゆぜへ  noyuzehe) của ngươi giờ.

Đối với một người lúc nào cũng ăn nói bằng ẩn ngữ như cổ, thì Ryōshū mất kiên nhẫn nhanh thật đấy. Cô ấy siết chặt bao kiếm trong khi đang đe dọa người nô lệ kia.

Sinclair: Tôi đoán ý cổ là “nghiền nát ngón tay” (残った指を全部圧し折る Nokotta yubi o zenbu heshioru), chắc vậy.

<... Vào những lúc như này thì việc cậu hiểu được mấy cái đó nhanh đến thế làm tôi thấy hãi hơn.>

Người nợ tiền bị bắt lại: Phải trả hết... Phải trả hết toàn bộ số nợ...trước khi tôi có thể trở về với gia đình... Họ nói họ sẽ giảm bớt 1 Ahn cho mỗi cú vung... Bốn mươi bảy... Đã bao nhiêu...lần rồi... Aack! Đừng có nói chuyện với tôi! Tôi cần phải đếm...

Bảo vệ cứng rắn: Chờ đã? Bên đó ồn ào gì thế?

Gregor: Ặc, chết dở...

Bị dồn vào đường cùng, Gregor bỗng nhiên hét to lên bằng một giọng điệu vô cùng kỳ quái.

Gregor: Chúng ta... Chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này được nữa! Đây là...ngược đãi...một cách tàn nhẫn! Bắt trói mọi người và ép buộc họ đào khoáng! Tất cả chúng ta...hãy vùng lên...và đánh bại những kẻ áp bức chúng ta nào...! Tiến lên, lên hết điiiiii!!

<......>

Người nợ tiền bị bắt lại: ......

Bảo vệ cứng rắn: ......

Heathcliff: Cái quái gì thế?

Meursault: Tuyên truyền. Nỗ lực của anh ta thật không may đã thất bại.

Rodion: Greg, cục cưng à... Có một điều nên biết về những người đó này... Bọn họ sống cả đời ở đây như những tên cặn bã của xã hội—kẻ bóc lột và kẻ bị bóc lột. Đừng nói anh nghĩ cái bài phát biểu dở người đó sẽ là động lực để bọn họ vùng lên đấu tranh giành lại tự do đó nha?

Outis: ... Lần tới, nếu muốn làm một chiến dịch bạo loạn, thì tốt nhất anh nên mài dũa kĩ năng phát biểu đến mức dùng được.

Rodion: Ôi Greg à... Anh chưa một lần phát biểu trước công chúng sao?

Gregor: Scheibenkleister... Nghe này, tôi cảm thấy xấu hổ lắm rồi... (Note: Scheibenkleister từ dùng để nói khi không muốn văng tục, tạm dịch ra là "Bà mẹ nó")

Khả năng phát biểu tệ hại của Gregor thậm chí còn chọc tức đám bảo vệ. Điều đó giải thích cho việc bọn họ chấp nhận rủi ro và tháo khoá để mở những cái lồng sắt ra.

 

Bảo vệ cứng rắn: Đ—Đợi đã... Sao bọn chúng lại đi về hướng này?! Dừng lại! Tao bảo dừng lại! L-Lôi chúng khỏi người tao ngay! Nhanh lên!

Người nợ tiền bị bắt lại: ... Bốn mươi bảy triệu chín trăm ngàn...

Những con nợ tiếp tục vung chiếc cuốc của họ; miệng liên tục hô lên bốn mươi bảy triệu chín trăm ngàn và tiếp tục giảm dần xuống. Nhân cơ hội đó chúng tôi tìm được đường xuống tầng bên dưới.

Gregor: Vậy là chúng ta được những người đó giúp đỡ.

Rodion: Chỉ là tình cờ thôi.

Rodya đáp lại với vẻ mặt thờ ơ.

Meursault: Đây là một thùng container được làm bằng nhựa mịn và đầy màu sắc. Sự phổ biến của loại vật liệu đặc trưng này cho thấy rằng đây không chỉ đơn thuần là một cơ sở sản xuất máy móc bình thường.

Ngay khi Meursault hoàn tất câu nói, chiếc thùng container sặc sỡ màu sắc và bất thường đó bỗng phát ra một giai điệu bắt tai.

Sinclair: Tôi có một linh cảm xấu... Tại sao quanh đây lại không có bảo vệ canh gác vậy?

"Ừ thì..." là những gì tôi có thể nói ra trước khi đáp án được bày ra trước mắt chúng tôi. Các cánh cửa của thùng container mở ra ngay khi đã kết thúc hoạt động của nó, và bên trong là...

You Want to Get Beat? Hurtily?: Ah. Ah. Cực kỳ hưng phấn!!! Ahh~ Rất là vui!!! Da GAME of DEATH! (TRÒ CHƠI của CÁI CHẾT!)

Faust: ......

You Want to Get Beat? Hurtily?: ATH. ATH!! ATH!!!! ATH!!!! ATH!!!!

Faust: Hm... Có vẻ như từ điểm này trở đi thì bọn họ muốn tăng gấp đôi nỗ lực khai thác. Tôi không thể nghĩ ra được lý do nào khác cho việc cường hóa cơ thể con người trên một băng chuyền cả.

<Rồi, rồi, tôi hiểu rồi, mau hành động đi! Thứ đó đang chạy thẳng đến chỗ chúng ta trong khi ngân nga giai điệu kinh dị đó kìa!>

Sinclair: Cảm giác như mọi thứ đang ngày càng lạnh và lạnh hơn. Những chỗ băng này là sao đây...?

Faust: Sự gia tăng tần số các dị biến thường sẽ rất mạnh, phản ánh môi trường xung quanh một cách lý tưởng.

Yi Sang: Cô gọi tôi à?

Ishmael: ... Hà. Tôi mong đó không phải câu đùa của anh. Nhờ ơn anh, giờ tôi thấy lạnh hơn rồi đó.

Bỏ ngoài tai lời than vãn của Ishmael, tôi nghĩ về điều mà Faust đã nói.

<... Nó có nghĩa là chúng ta đang đến gần Cành Vàng...đúng không?>

Nếu tôi phải nói thì đó là một câu trả lời khá là chuẩn.

Faust: Ừa, đúng.

Nhưng Faust lại phản hồi một cách buồn tẻ, hoặc ít nhất là theo cách mà tôi nghe được.

Trước mặt chúng tôi xuất hiện một lâu đài cổ kính được điêu khắc bằng băng, và những cột băng trông như không thể bị phá huỷ.

Trước toà lâu đài là bóng dáng của một người... Một chàng trai với mái tóc trong suốt tựa như băng, đang đứng chờ chúng tôi.

Sonya: Tớ thường hay đến đây mỗi khi tôi cảm thấy cần trút bỏ đi những suy nghĩ lo âu không đáng có, mặc dù ở đây không hề có ghế bập bênh hay rượu whiskey mà cậu thích... Sự giá lạnh thống trị nơi đây xuyên thấu cả lớp áo khoác dày nhất. Nó khiến đầu óc của tớ minh mẫn trở lại.

Trong khi tất cả chúng tôi đều đứng nhìn, Rodya chầm chậm tiến bước đối mặt với cậu ta.

Rodion: Tôi không ngờ cậu là người đầu tiên có mặt tại đây.

Sonya: Người của tớ biết một lối tắt dẫn đến nơi này. Là thông tin từ đám côn đồ quanh đây, tất cả đều vì tìm kiếm vị trí của một thứ đã được chôn vùi sở hữu sức mạnh to lớn, đang chờ đợi ngày được sử dụng cho một mục đích cao cả hơn. Cơ mà, khu vực... xung quanh Cành Vàng này là nơi xa nhất mà tụi tớ có thể đi được; chúng tớ không thể tìm được bất cứ đường nào để đến gần hơn nữa.

Rodion: Cứ tưởng cậu sẽ không bao giờ rời Quận 25, nhưng nhìn thấy cậu ở đây—sử dụng thủ đoạn mà đám côn đồ sẽ dùng—có lẽ cậu vẫn nên là một đứa nhà quê thì hơn. Sonya ạ, đám tôi tớ của cậu đã cướp bóc mấy người thương nhân vốn chẳng giàu có gì ngay từ đầu rồi.

Sonya: Cậu có biết không, Rodya? Nơi này ban đầu cũng chỉ là một bức tường lạnh lẽo rỗng tuếch thôi. Nhưng nhìn mà xem. Giờ đã xuất hiện thêm một toà lâu đài khổng lồ và những cột băng dày cộm. Sự thay đổi đột ngột này xảy ra vào khoảnh khắc cậu bước vào nơi này.

Rodion: ... Nói như thể cậu đã biết chuyện này sẽ xảy ra khi tôi đến đây vậy. Làm thế nào mà cậu biết được?

Sonya: Tớ có rất nhiều nguồn tin... Nhưng đó không phải chuyện của cậu, Rodya à.

Rodion: Điều gì khiến cậu chắc nịch rằng tôi là người khiến những chuyện này xảy ra? Tôi có phải là phù thuỷ của Backstreets hay gì đâu.

Sonya: Cũng không có gì khó hết. Quan sát những gương mặt được chôn vùi trong lớp băng là bằng chứng nói lên tất cả rồi. Hãy nhìn thử xem. Bọn họ chính là những người mà cậu yêu quý nhưng cũng đồng thời khinh thường, đúng không?

Người thu thuế độc ác: Hai trăm năm mươi ngàn Ahn.

Người dân: Chỉ đáng giá nhiêu đó thôi sao? Không thể nào...

Người thu thuế độc ác: Cô nói tại sao ư? Tuổi đời của thứ này được thể hiện qua đầy rẫy những vết xước và không được đánh bóng cẩn thận. Nói thẳng ra, những người khác sẽ không trả hơn hai trăm ngàn cho thứ này đâu. Và chỗ còn lại... Đều là thứ rác rưởi vô giá trị. Tổng cộng chỗ thuế cô phải trả là bốn trăm ngàn Ahn.

Tại sao càng chăm chỉ thì người nghèo lại càng nghèo hơn? Thật lố bịch, đúng không? Trong khi những xấp tiền được chất đống trong kho bạc của những người cầm đồ... Khu xóm của chúng tôi đang bị vắt kiệt hết tất cả mọi thứ, những món đồ gia truyền nhiều đời thì lại bị chém giá thậm tệ hơn giá trị ban đầu của chúng.

Sonya khích lệ tinh thần của mọi người, tuyên truyền bằng những bài phát biểu với từ ngữ phóng đại và hùng hồn. Bọn họ thành lập một nhóm với cái tên là 'Yurodiviye'. Ban đầu mọi thứ tiến triển ổn thoả. Đến cả những người cứng đầu nhất cũng bị lời nói của Sonya truyền cảm hứng để giúp đỡ và cải thiện đời sống nghèo nàn ở Backstreets.

Nhưng mà, Sonya vẫn trưng ra một biểu cảm không mấy hài lòng. Đỉnh điểm là nhóm Yurodiviye đã biến thành một tổ chức chỉ quan tâm đến việc tranh luận làm thế nào để thay đổi được các đường phố và Tổ mà thôi, thay vì giang tay giúp đỡ những người thật sự cần được giúp.

Đó là lý do tôi rời đi.

Chỉ ngồi một chỗ và bàn chuyện chính trị sẽ chẳng thể nuôi sống được những hàng xóm đang đói khát của chúng ta!

Sonya: Nhưng tớ đã nói với cậu rất nhiều lần rồi Rodya à. Rằng chúng ta phải chờ đợi thời điểm thích hợp đến.

Sonya, tôi xin lỗi, nhưng cái "thời điểm" mà cậu liên tục nói đến đó... Nó không hề đến khi mà Yurodiviye còn non trẻ...khi mà Ivan bé nhỏ phải thoả mãn cơn đói của thằng bé bằng thức ăn moi móc được trong thùng rác. Và nó cũng không hề đến khi thằng bé bị ngạt thở đến chết.

Sonya: Để đạt được mục tiêu mang tính biểu tượng như này, đều yêu cầu những chính sách phải được suy nghĩ và cân nhắc cẩn thận cùng trách nhiệm rất lớn để gánh vác chúng. Tất cả đều để khiến cho sự tái phân phối lại tài sản xảy ra. Và trong quá trình đạt được mục đích to lớn ấy, những vấn đề nhỏ nhặt với quy mô chỉ ảnh hưởng đến một vài cá nhân nhỏ lẻ là điều không thể tránh khỏi.

Đối với cậu là nhỏ nhặt sao? Toàn bộ chuyện này đều là chuyện cá nhân hết đấy, chúng ta lập ra tổ chức này là để giúp đỡ những người khác. Những gì mà cậu và Yurodiviye làm đều không phải điều mà tôi đã hi vọng.

Sonya: Đó là lý do tại sao cậu quyết định tự mình giải quyết mọi chuyện sao?

Tất nhiên rồi. Thứ mà thị trấn của chúng ta cần... Không phải là một lời hứa sáo rỗng bảo họ phải chờ đợi đến lúc nào mà chỉ có trời mới biết được.

Mà là một ai đó sẵn sàng cầm rìu lên giải quyết vấn đề. Tôi dám cá rằng hầu hết những người hàng xóm của tôi đã phải chết đói suốt bốn đêm ròng vào cái ngày hôm đó. Nhưng ngọn gió lạnh cóng cứ tiếp tục thổi ngày một mạnh hơn, bào mòn đi da thịt của những kẻ đói khát ngoài kia. Và rồi tôi tình cờ biết được két sắt của ai đủ để đãi họ một bữa tiệc kéo dài cả mấy ngày mà vẫn còn đầy ắp tiền như ban đầu.

Sonya: Thế, cậu đã làm gì?

... Đợi một chút đã. Tôi không thể ngừng chuyện này lại được sao?

Sonya: Đây chính là phòng xưng tội được tạo ra như là kết quả của việc Cành Vàng đang cộng hưởng với tâm trí của cậu. Hơn nữa, mục đích của phòng xưng tội là dẫn dắt một tội đồ trên con đường sám hối tội lỗi mà họ đã gây ra.

Người thu thuế độc ác: ... ....... ... ... ....... .. ....

Giá như mà bà già đó đổi ý trước khi mọi chuyện xảy ra...

Sonya: Nhưng Rodya này... Cậu hẳn đã biết rằng một con đỉa hút cạn máu của chính những người hàng xóm láng giềng của mình đến tận cùng như kia không bao giờ có thể hoàn lương được nữa. Cậu biết bà ta không phải loại người sẽ dễ dàng từ bỏ lối sống đó để trở thành một nhà từ thiện rộng lượng nhỉ. Nếu không thì cậu sẽ không bước vào phòng của bà ta với một cái rìu trên tay rồi.

Người thu thuế độc ác: Tội nghiệp Rodion yêu quý, cô dường như đang ảo tưởng rằng mình là một đấng cứu thế nào đó... Bắt ta phải nộp tiền một cách trắng trợn như này không thay đổi được điều gì cả. Đám sâu bọ các cô cũng không khác gì đám bần cùng nghèo khó ở Backstreets hết.

Đúng thế.

Tôi chính là người đã cầm rìu bổ vào đầu bà ta. Giống như mổ bụng một con ngỗng đẻ ra trứng vàng, tôi đã chặt nát sọ của bà già đó. Ý tôi là, ai đó rồi cũng sẽ phải điều đó thôi. Tôi nói sai à? Không giống đám người nhà quê ngu ngốc trong những câu truyện cổ tích bị lòng tham che mờ mắt và đánh mất chính mình trong sự giàu sang phú quý... Chúng ta vượt qua được cơn đói khát và sự khổ đau, và sẽ vui mừng ăn não của bà ta. Và "cái bụng" của bà ta đầy ắp những quả trứng vàng thật, không giống như con ngỗng đó. (Note: Ngỗng Đẻ Trứng Vàng - Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng người nông dân nọ may mắn có một con ngỗng rất đặc biệt, đó là mỗi ngày nó đều để ra một quả trứng vàng. Mặc dù vậy, hai vợ chồng họ dường như chưa thoả mãn, họ muốn có nhiều vàng hơn nữa để nhanh chóng trở nên giàu có. Họ tưởng tượng rằng nếu con ngỗng có thể đẻ ra những quả trứng vàng, thì chắc chắn bên trong bụng của nó phải được làm bằng vàng. Hai vợ chồng chắc mẩm nếu có thể lấy hết tất cả vàng cùng một lúc thì sẽ nhanh chóng trở nên giàu có chứ không phải chờ đợi mỗi ngày nữa. Họ quyết định mổ bụng con ngỗng ra để lấy vàng. Khi mổ bụng ngỗng ra, họ đã bị sốc khi thấy rằng nó giống với tất cả những con ngỗng bình thường khác. Và từ đó, họ mất đi con ngỗng đẻ trứng vàng của mình và mãi mãi sống cảnh nghèo đói.)

Sonya: Đúng, người phụ nữ già mà cậu giết chính là người thu thuế nắm giữ thẩm quyền đáng kể ở Quận 25. Nhưng điều gì đã cho bà ta nhiều quyền lực đến thế... là bởi người thân ruột thịt của bà ta có thân phận và địa vị của một thành viên của Ngón Giữa (the Middle).

Tôi... đã giết bà ta để cứu lấy những người hàng xóm đang chết dần chết mòn của tôi. Như thế là sai trái sao?

Sonya: Không hề, cậu cầm cái rìu đó lên vì lợi ích của chính bản thân cậu. Cậu không thể đối mặt với sự thật rằng cậu không phải là một ai đó đặc biệt. Cậu biết không? Ngón Giữa (the Middle)... không bao giờ để bất kỳ ai dám đụng đến gia đình của họ mà không có sự trừng phạt nào cả. Họ không quan tâm đến việc tìm ra đích danh *kẻ nào* đã thật sự làm điều đó; thay vào đó, họ thích chứng minh *chuyện gì* sẽ xảy ra với những tên ngốc dám động đến họ.

Sonya: Những cư dân của Backstreets lần đầu tiên nếm được mùi vị của miếng thịt thượng hạng trong cuộc đời họ sẽ sớm trở thành những núi xác nằm rải rác ngoài đường. Không quá khác biệt mấy so với những toà tháp xe hơi bên ngoài sòng bạc. Tớ biết cậu đã phải gánh chịu những nỗi đau và tội lỗi ra sao kể từ lúc đó. Sau tất cả thì cậu đã nhận ra được rằng chính bản thân mình thật sự cũng không hề khác biệt gì so với những tên nhà quê ngu xuẩn cậu từng chế nhạo trước đây.

Kể từ ngày hôm đó... Tất cả những gì mà tôi từng nắm giữ đều có cảm giác như chẳng thuộc về mình nữa. Tất cả đều bởi vì tôi...

Sonya: Không sao cả, Rodya. Bởi vì cậu thấy đấy, Rodya. Để thay đổi thế giới, tôi đã đọc và nghiên cứu hàng trăm cuốn sách và hàng ngàn xấp tài liệu khác nhau... Và tôi đã gặp vô số người ở khắp nơi trong the City. Hình dung một thế giới nơi những người bị áp bức có thể thoát khỏi sự thống trị và bóc lột của tầng lớp cai trị và tìm kiếm sự tự do chân chính nhất. Để khiến thế giới đó trở thành hiện thực. Tuy nhiên, câu trả lời không nằm ở việc thay đổi thứ đã vốn có mặt ở đó từ trước rồi. Khi một trang sử được viết ra, thì không có cách nào quay về và viết lại lịch sử được nữa.

Sonya: Hãy nhìn đi. Đây chính là thế giới mà chúng ta có thể tạo nên. Một thế giới... có thể được tạo ra bằng cách sử dụng Cành Vàng đang cộng hưởng với cậu.

Sonya: Sẽ không còn một ai trên thế giới này phải đói khát nữa. Tất cả mọi người đều có quyền lựa chọn và theo đuổi niềm vui mà họ hằng mong ước. ... Hãy về và chung tay cùng tớ, và tớ sẽ tặng cho cậu thế giới đó. Vờ như tất cả mọi chuyện từ trước đến nay chưa bao giờ xảy ra.

Ah. Một cảm giác không một người nào có thể thấu hiểu được. Thậm chí chỉ một cái nhìn thoáng qua về thế giới đó cũng đã như một giấc mơ thành hiện thực rồi. Tôi muốn khắc ghi cảnh tượng mộng mơ ấy vào trong tâm trí của tôi. Nếu như đây là một giấc mơ, tôi ước rằng mình chính là một phần của nó để tôi không bao giờ có thể tỉnh mộng được nữa và sẽ không bao giờ rời đi thêm một lần nào nữa. Vậy mà...

Rodion: Xin lỗi, tôi vẫn sẽ từ chối lời đề nghị của cậu. Nói thế nào nhỉ... Tôi chưa muốn đắm chìm trong cảm giác ấm áp ấy. Tôi có cảm giác rằng mình nên ở trong cái lạnh thấu xương này thêm một chút lâu nữa. Tôi nghĩ tôi sẽ tiếp tục đi theo con đường này cho đến tôi tìm được câu trả lời cho câu hỏi liệu rằng đã đến lúc tôi nên buông xuôi mọi thứ để được đắm mình vào sự ấm áp đó chưa. Và đồng thời, Sonya này... Cậu biết rõ cơn thịnh nộ sẽ chiếm lấy và khiến tôi giết mụ ta đúng không?

Sonya: ...... Rodya, chuyện này có lẽ cậu sẽ không hiểu, nhưng cậu không có dấu ấn. Tớ đến đây với hy vọng rằng sẽ thấy cậu sở hữu nó, nhưng thay vào đó tớ chỉ thấy một vài người bạn của cậu có nó thôi.

Rodion: Dấu ấn? Cậu đang...

Sonya: Với lại, cậu cũng không thể nhìn thấy dấu ấn. Nói cách khác... cậu vẫn chưa đủ khả năng để trở thành một người lãnh đạo. Nhưng tôi thì khác. Cho nên, để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn—

Rodion: Ừa, tôi nghĩ là tôi nhớ cậu nói gì đó tương tự thế trong lúc vùi đầu vào đống sách vở lộn xộn trên bàn làm việc rồi. ...Đó chính là lý do tại sao tôi không thể gia nhập với cậu đấy. Tôi vẫn tin rằng không phải là những lời nói sáo rỗng đằng sau mấy cánh cửa sẽ nuôi sống được hàng xóm của chúng ta. Và tôi chắc rằng cậu cũng đã biết được điều này rồi... Không đời nào một kẻ nổi loạn bất lương như tôi đây lại chịu dưới trướng lãnh đạo của một tên ngốc nào đó được chứ? Hahah!

Sonya: ...... Cành Vàng đang đợi cậu ở bên trong lâu đài đấy, Rodya. Tôi hy vọng cậu có thể tìm được thứ cậu đang tìm kiếm.

Chúng tôi bước qua Sonya, và đi thẳng đến toà lâu đài băng mà cậu ta nói.

ĐÙNG!

<Cái gì thế...?>

Toà lâu đài rung lắc dữ dội khiến rất nhiều mảnh băng rơi xuống chỗ chúng tôi.

<Đợi đã, nếu chuyện này tiếp diễn thì...>

Một điềm báo loé lên trong đầu tôi. Tiếng tích tắc của tôi như là một lời nhắc nhở về số thời gian mình còn lại.

<Chạy... Chạy ra ngoài, ngay bây giờ!>

Chúng tôi tức tốc chạy vọt ra ngoài.

Ishmael: ... Tôi có đang nhìn lầm không? Lâu đài không hề sụp đổ, nó giống như...

Faust: Đúng thế, nó chắc chắn đang đứng lên.

Gregor: Đừng có quay lại nhìn nữa! Mau chạy đi!

<Hoogh...Gahh... Tôi, chúng ta đã chạy được một lúc rồi, nhưng giờ thì sao...?>

Meursault: Tiếng bước chân. Không phải của con người. Rất chậm và nặng nề.

Ishmael: ... Anh có thể nói thứ gì đó khổng lồ đang đuổi theo chúng ta mà!

Meursault: Nói như thế có thể sẽ tốt hơn.

Rodion: D—Dante! Chúng ta đã xong việc ở đây, nên lượn được rồi! Nghe ổn chứ?

<Đ-Đợi tôi một chút! Tôi chưa nghĩ ra sẽ làm gì tiếp theo sau khi xuống đây...>

Rodion: Ôi thiệt tình luôn đấy! Giờ còn là lúc để lên mấy cái kế hoạch đần độn đó à?!

Gregor: Xe buýt... Cái xe buýt đâu rồi?

Heathcliff: Đừng có mà lảm nhảm nữa! Chúng ta đang chạy thục mạng đây này!

Faust: Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh phát ngôn ra được một câu có lí đó Heathcliff.

Heathcliff: ... Tôi sẽ tương vỡ đầu cô sau vụ này.

 

Ishmael: Tôi thấy lối ra ở bên kia rồi!

Heathcliff: Gah, lũ chân gà này dai như đỉa vậy.

<Chúng ta phải đánh lạc chúng trước khi có thể rời khỏi đây...>

Ryōshū: Sao không ném một đứa làm bình phong đi? Rồi sau đó quay lại nhặt xác sau.

Sinclair: Tại sao cô lại nhìn tôi khi nói thế?!

<... Chờ đã, nhìn đằng kia kìa...>

Sonya: Để tôi xử lý cho.

Rodion: Sonya?! Cậu đang tính giở trò gì thế?

<Rodya! Thái độ của cô là sao thế? Chúng ta cần mọi sự trợ giúp có thể!>

Rodion: Tôi đã chứng kiến rất nhiều người giang tay giúp đỡ mà không đòi hỏi thứ gì cả, và bọn họ luôn có những động cơ mờ ám khi làm thế.

Sonya: ...... Cũng giống như cách cậu không thể kiểm soát bản thân khi vung rìu ngày hôm đó thôi. Tớ đã phát hiện ra rằng mình cũng đang có... một xúc cảm không thể diễn tả được đang thúc đẩy mình. Dante, tôi tin rằng tổ chức của người đây đang cố gắng tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn theo cách riêng của họ, đúng không?

<Tôi... Ờ cũng đúng?>

Một thế giới tốt đẹp hơn bao gồm những gì? Lần đầu tiên trong chuyến hành trình này, tôi được nhắc nhở về việc tôi chưa bao giờ tự hỏi động cơ của Công ty Limbus. May thay, không một lời nào của tôi có thể truyền tải được tới Sonya, và cậu ta coi sự im lặng của tôi như là một lời chấp thuận.

Sonya: Giữ im lặng đôi khi cũng có trọng lượng lắm. Tôi sẽ coi đó như một lời đồng ý. Và một điều nữa... Đứa trẻ đó cũng sẽ sớm đến gặp người thôi.

<Đứa trẻ?>

Sinclair: Hả? À... Xin lỗi. Mắt tôi chắc bị quáng gà mất rồi. Trong phút chốc tôi nghĩ là tôi đã nhìn thấy thứ gì đó trên trán của anh ta...

Sonya: Quả thật vậy, ý tôi là cậu ta hẳn đã để lại một ấn tượng rất độc đáo với cậu đấy nhỉ. Tôi tin rằng đó sẽ là một buổi tái ngộ đầy cảm động đấy...

Sonya huých cằm chỉ vào vào thứ gì đó đằng sau.

Một ánh sáng mờ nhạt đang chiếu sáng giữa những tảng băng vỡ, phát ra thứ ánh sáng đặc trưng của mình...

<Cành Vàng...>

Sonya: Đừng hi vọng tôi hào phóng như vậy vào lần tới. Nếu một con đường dẫn đến sự thịnh vượng hiện ra trước mắt tôi, tôi sẽ không ngần ngại mà chấp nhận bước đi trên con đường đó.

Sau khi Sonya gửi một lời nhắn bí ẩn đến chúng tôi, nhóm Yurodiviye bắt đầu lần lượt xuất hiện ngày một nhiều. Ừ thì... Đây có thể là lúc để nói lời từ biệt như "Tôi sẽ không bao giờ quên cậu đâu!" ...Rồi tôi nhìn thấy Rodya là người đầu tiên chạy vọt đến chỗ lối thoát.

Yi Sang: Rodion. Cô không bận tâm sao?

Rodion: Về chuyện gì cơ?

Yi Sang: Bất kể có chuyện gì đã xảy ra đi nữa, anh ấy vẫn là một người bạn của cô.

Rodion: À, chuyện đó~ Ờ thì, cậu ta là dạng người rất lanh lợi, nên tôi chắc rằng cậu ta sẽ tìm ra cách vượt qua mớ hỗn độn đó thôi.

Yi Sang: ... Quả thật là một dạng tình bạn lý tưởng.

Một lúc sau...

Mặc dù tôi đã rất mệt, Vergilius vẫn không buông tha và trừng mắt nhìn tôi cho đến khi tôi báo cáo lại hết mọi thứ cho ông ta về những gì mà chúng tôi đã phải trải qua hôm nay.

Vergilius: ... Ta hiểu rồi, ra đó là mọi thứ đã xảy ra. Chỉ có duy nhất một điều khiến ta phiền lòng. Cái người này... Sonya đúng không? Hành động của cậu ta vào thời khắc cuối cùng đó không phù hợp với niềm tin mà cậu ta đã nói cho cậu biết. Thế nên đó là lý do chúng ta nên xem xét cẩn thận về mục đích thật sự của cậu ta...

Rodion: Này, tạm dừng, tạm dừngggggg!!! Đầu tiên là Yi Sang, giờ đến cả ông sao? Sao mọi người ai cũng quan tâm đến Sonya hơn là tôi vậy? Câu chốt lại là chúng ta đã thu hồi được Cành Vàng rồi. Thêm một cái nữa... Coi nè, mọi người~

Từ bên trong túi của cô ấy, Rodya lấy ra vô số phỉnh đầy đủ màu sắc.

Rodion: Chúng ta có thể quy đổi những thứ này tại bất kỳ sòng bạc nào để đổi lấy tiền, nên chúng ta mau mau đi đổi đi. Tôi đã chôm được chúng trong khi quản lý của chúng ta vẫn còn đang ngơ ngác nhìn đống phỉnh vương vãi khắp sàn lúc trúng giải độc đắc nha.

<Tôi thấy ấn tượng khi cô có thể chôm được đống này giữa mớ hỗn loạn đó đấy.>

Rodion: Sao nào Verg? Ông nói sao khi đãi cả bọn một đĩa bít tết làm từ thịt thăn bò thượng hạng để ăn mừng cho sự thành công mỹ mãn của hôm nay chứ?

Vergilius: ... Thế nào, Charon?

Charon: ... Mmm. Có vẻ như Mephi cũng muốn ăn. Những miếng thịt tươi ngon và mọng nước.

Gregor: Gah, trong số tất cả những thứ nhóc có thể nói ra...

Vergilius: Được rồi, nếu đã như thế. Ta sẽ để Rodion chọn một nhà hàng trong Quận 10 cho chúng ta ăn.

Charon: Được rồi. Vroom-vroom.

Rodion: Giờ chúng ta hiểu ý nhau rồi đấy, Verg. Sau tất cả mọi thứ thì...

Ẩn bên dưới nụ cười đó, đôi mắt của Rodya chất chứa đầy lo âu và phiền muộn, nhưng cô đã sớm thay thế nó thành sự vui vẻ thường ngày như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Rodion: Tôi khá là ngầu đấy chứ nhỉ?


    Pass On (Sarajinae) - Rodion Ver.

Những ngày xưa cũ đuổi theo cái bóng

Tất cả chỉ còn là những kỷ niệm vu vơ

Như một ngọn lửa đang thiêu đốt tôi

Giờ trên tay tôi chỉ còn là tro tàn

Tôi đã chạy không ngừng nghỉ

Những thời gian qua khiến tôi thấy ngột ngạt

Liệu rằng tôi sẽ nhớ đến chúng chăng?

Một chặng đường dài ngay từ lúc này

Khi tôi nhìn lại những kỷ niệm ấy

Tôi hi vọng rằng mình có thể cười thật tươi

 

Với số thời gian còn sót lại bây giờ

Tôi cần phải tiếp tục bước đi

Đốt cháy chính mình đến khi chẳng còn lại gì

Trông tôi giống như là một ngọn nến vậy

Không một khoảnh khắc nào kịp thở

Cuộc đời tôi như những cơn sóng gió dồn dập

Tôi hy vọng mình có thể bước đi trên con đường của riêng mình

Một chặng đường rất dài ngay từ lúc này

Khi tôi nhìn lại những kỷ niệm ấy

Tôi ước rằng mình có thể cười thật tươi

 

Hãy cho tôi, cho tôi bay xa thật xa

Để tôi có thể chạm đến những vì sao như chú chim tung cánh trên bầu trời đêm

Đêm nay, đêm nay sẽ lại đến thăm tôi, tôi chắc đấy, nhưng mà...

Sẽ ổn thôi, bởi vì tôi có thể sống tiếp (Hà)

Sẽ ổn thôi

Hermann: Ấn tượng lắm, Yurodivy. Không chỉ quét sạch toàn bộ kẻ địch... Cậu cũng đã đốt sạch hết chỗ tiền đó.

Sonya: Bà nên biết một điều, Hermann, rằng tôi chưa bao giờ coi trọng tiền bạc cả.

Hermann: Ta sẽ thừa nhận điều đó, cậu không giống như những tên theo đuổi lý tưởng luôn chỉ biết nói về học thuyết mà không làm được trò trống gì cả. Sau tất cả thì cậu đáng ra đã có thể có được sự công nhận của ta nếu như cậu lấy được Cành Vàng về đây.

Sonya: ... Tôi đã cho Rodya nhìn thấy thế giới đó. Cái thực tại lý tưởng mà đã mê hoặc tôi. Nhưng chao ôi...

Hermann: Ta tin rằng nó không đủ để thuyết phục cô ấy.

Sonya: Xem ra cách thức mà bà đã chỉ cho tôi không hiệu quả rồi, Hermann. Cậu ấy không phải là kiểu người sẽ bị một vài lời nói cỏn con chi phối và thay đổi suy nghĩ dễ thế đâu.

Hermann: Vậy, cậu có cảm thấy... hối hận không?

Sonya: Ừ thì... Phần nào đó trong tôi muốn cậu ấy đi theo tôi như trước đây. Nhưng không, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm khi biết rằng cậu ta vẫn y như cũ. Rodya không mong muốn một thế giới hoàn hảo mà không có bất kỳ khuyết điểm nào cả. Thay vào đó, cậu ta có thể đã cảm thấy... Rằng sẽ rất buồn chán khi sống trong một thế giới như thế, bởi vì không có bất kỳ điều gì để khẳng định cậu ấy là kẻ đặc biệt cả. Đó chính là ấn tượng của tôi.

Hermann: Ta cứ tưởng cô ấy là một người phụ nữ đức hạnh, với nguyên tắc không thể lay chuyển của riêng mình chứ... Nhưng nghe được những lời này, cổ chỉ là một kẻ mộng mơ giống như cậu thôi, đúng chứ?

Sonya: Cậu ấy vẫn còn một chặng đường rất dài, tôi chắc chắn về điều đó. ... Mặc dù, cậu ta sẽ không muốn thừa nhận nó đâu.

Hermann: Ta hiểu ý của cậu rồi. Ta sẽ ghi nhớ điều đó cho những hành động tiếp theo trong tương lai của chúng ta.

Sonya: Bà không quở trách tôi sao? Tôi đã không thể hoàn thành nhiệm vụ bà giao cho.

Hermann: Khiển trách xong rồi cũng không thể khiến Cành xuất hiện dưới chân của chúng ta, đúng chứ? Không sao cả. Cho dù những Cành có đang ở đâu đi nữa... Điều quan trọng hơn là sau tất cả thì ai mới là người nắm giữ cả bó cơ.  


Người dịch: Caophi Vu

Proofreader: Nier’s Shrimp

Lưu ý: Bản quyền thuộc quyền sở hữu của Limbus Company và Project Moon. Chúng tôi chỉ đơn giản là dịch cốt truyện cho mọi người muốn đọc và hiểu hết về thế giới deep dark fantasy hậu tận thế của PM.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến